136. Chương 136: Rồi sao không cầu hôn luôn đi!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 136: Rồi sao không cầu hôn luôn đi!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thảo kéo Nga ngồi xuống cạnh mình, cô thì thầm vào tai Nga trêu chọc: "Tao biết mày ước gì rồi nhá!"
Nga quay sang liếc xéo Thảo một cái: "Sao bữa nay bày đặt chơi trò bất ngờ thế, làm tao tưởng mày quên luôn rồi."
Thảo khoác tay lên vai Nga: "Hâm này! Làm sao mà tao quên được chứ?"
"Lại đây ôm cái nào!" Nga cảm động đưa hai tay ra ôm Thảo trìu mến.
Nhìn hai cô gái cứ tình thương mến thương, Tuấn Anh cũng cảm thấy có chút ấm áp trong lòng, anh mỉm cười theo. Phúc thì cau có, lên tiếng châm chọc:
"Rồi sao không cầu hôn luôn đi!"
Thảo và Nga nhìn nhau bật cười, dang tay ôm nhau thêm cái nữa. Phúc lắc đầu ngán ngẩm, gọi lớn: "Phục vụ!"
Sau khi Nga đến thì không khí trở nên sôi nổi hơn, tâm trạng của Thảo đã khá lên nhiều. Những hoạt động của họ cũng thu hút khá nhiều ánh mắt của những vị khách trong nhà hàng. La Thái Mẫn ngồi quay lưng lại phía Thảo nên anh không mấy để ý. Ngọc Anh mỉm cười lên tiếng bắt chuyện với Mẫn:
"Bé nhân viên của anh thú vị thật, lần này là lần thứ 4 chúng em vô tình gặp nhau, anh nói xem đó có phải là hữu duyên không?"
La Thái Mẫn nghi hoặc nhìn theo hướng mắt của Ngọc Anh, đôi lông mày anh khẽ chau lại. Thì ra đây là chuyện Thảo đã nhắc đến. Anh không biết Thảo lại chọn nhà hàng này. Mẫn quay lại mỉm cười đáp: "Cũng có thể!" rồi đưa ly nước lên uống một ngụm. Vẻ mặt tỏ ra bình thản của anh thực ra đang che giấu sự lo lắng trong lòng. Thảo sẽ không suy nghĩ lung tung chứ? Cô có thể tin tưởng anh không?
Bố Mẫn lên tiếng, cắt đứt dòng suy tư của Mẫn: "Tôi thấy việc hai đứa nó cũng không nên để lâu, ông bà xem được ngày thì có thể tổ chức luôn trong năm nay càng tốt."
Cả Ngọc Anh và Mẫn đều bất ngờ trước câu nói của ông. Ông biết Mẫn cứ luôn chần chừ trong chuyện này, trong khi cả họ hàng đều đang thúc giục. Thêm nữa, bà nội cũng đã lớn tuổi rồi, bà rất yêu thương Mẫn, luôn muốn được nhìn thấy người con gái có thể thay bà chăm sóc và yêu thương anh. Vì vậy mọi người đều đang gây áp lực chuyện kết hôn lên Mẫn. Việc bố đột ngột quyết định chuyện trọng đại của đời anh mà không bàn trước khiến anh cảm thấy tức giận trong lòng.
Mẫn đang định lên tiếng thì Ngọc Anh đã nhanh miệng nói trước:
"Dạ cháu cảm ơn bác đã suy nghĩ cho bọn cháu, nhưng bọn cháu cần thêm thời gian để tìm hiểu nhau. Như vậy thì sau khi kết hôn sẽ dễ dàng chung sống hơn ạ! Mong bác thông cảm."
Ngọc Anh nhìn về phía ba mẹ mình, mẹ cô cũng gật đầu đồng ý. Nói gì thì cô cũng là cành vàng lá ngọc của họ, đâu phải rau ngoài chợ mà gả đi dễ dàng như vậy được. Mặc dù bề ngoài La Thái Mẫn khiến họ rất hài lòng, nhưng họ cũng muốn con gái mình được yêu thương, chiều chuộng, chứ không phải chỉ vì mục đích thương mại nào đó mà vội vàng gả đi.
Bố Mẫn có vẻ không vui lắm nhưng vẫn mỉm cười gật đầu, quay qua vỗ vai Mẫn, nói: "Vậy thì con trai bác phải cố gắng nhiều rồi."
Mẫn biết là bố đang có ý muốn anh phải nhanh chóng xúc tiến mối quan hệ này. Tuy khó chịu nhưng anh vẫn gượng cười đáp lại, trong lòng thầm cảm ơn Ngọc Anh. Nếu anh là người nói ra lời phản bác ấy, thì một là sẽ làm bố mình mất mặt, hai là có thể sẽ khiến gia đình họ cảm thấy con gái mình bị coi thường. Ngọc Anh quả là một cô gái hiểu chuyện, cô ấy quá hoàn hảo để có thể tìm được một người yêu thương mình thật lòng.
Mẫn nghĩ có lẽ Ngọc Anh cũng không đồng ý với sự sắp đặt này, anh có thể thương lượng với cô để giải quyết chuyện này một cách hợp tình hợp lý nhất.