Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 135: Nỗi buồn khó giấu
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngọc Anh cứ ngỡ Thảo ngại nên mới phủ nhận mối quan hệ, cho rằng hai người đang trong giai đoạn tìm hiểu. Cô cười vỗ nhẹ vào tay Thảo: "Vậy chị không làm phiền hai em nữa nhé!" Thảo gượng gạo gật đầu, tâm trạng rối bời nhìn theo bóng lưng Ngọc Anh. Phúc thấy biểu cảm lạ của Thảo liền hỏi: "Ai vậy?" Câu hỏi của Phúc khiến Thảo giật mình tỉnh lại, cô cười gượng đáp: "À, người quen thôi!"
Thảo sực nhớ đến việc chính cần làm, cô lại nấp vào sau bức tường, hồi hộp chờ đợi bóng người mờ ảo sắp bước vào sau tấm kính. Nhưng khi người ấy xuất hiện, gương mặt Thảo chợt tối sầm. Cô bỗng hiểu ra mọi chuyện: thì ra anh không thể tham gia cùng cô vì phải gặp mặt gia đình Ngọc Anh. Cảm giác vừa buồn vừa giận cứ nghẹn ứ trong lòng. Người đi sau là phụ thân của Mẫn, cả hai đều toát lên khí chất tương đồng: lạnh lùng và cao ngạo. Thảo cảm thấy mình như người thứ ba trong cuộc tình này, không thể công khai, cũng chẳng được chào đón.
Phúc nhìn thấy Mẫn đang ung dung bước vào, cứ ngỡ là do Thảo hẹn trước nên định bước ra chào hỏi. Nhưng Thảo chợt ngăn lại. Phúc khó hiểu nhìn cô, rồi khi thấy Mẫn tiến về phía bàn của cô gái vừa nãy, anh đã phần nào hiểu ra tình hình hiện tại. Anh đau lòng nhìn Thảo hỏi: "Như vậy là sao?" Thảo đáp: "Chuyện dài lắm, lát nữa tao sẽ kể cho mày nghe."
Thảo lén lút trở về bàn của mình, không dám quay đầu nhìn La Thái Mẫn. Tâm trạng phấn khích vừa rồi như bị dội một gáo nước lạnh, giờ đây trong đầu Thảo chỉ còn hình bóng của hai người kia.
Phúc ngồi cạnh Thảo, không biết nên nói gì. Có lẽ lúc này tâm trạng cô không được tốt lắm. Anh ngoảnh lại nhìn về phía bàn của La Thái Mẫn, mọi người vẫn đang trò chuyện vui vẻ, có vẻ như Mẫn vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của Thảo ở đây. Phúc lên tiếng hỏi: "Có cần đổi nhà hàng khác không?" Thảo suy nghĩ vài giây, rồi nhìn về phía bàn tiệc và khẽ lắc đầu: "Thôi, đã tốn bao nhiêu công sức chuẩn bị rồi mà. Không sao đâu!" Cô cố tỏ ra bình thản, cười trấn an Phúc.
Thảo hiểu rằng hôn nhân là việc trọng đại của hai bên gia đình, không thể dễ dàng như lời Mẫn nói, đặc biệt với vị trí của anh, mọi chuyện càng trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Ngọc Anh, Thảo chợt thấy tự ti. Ngoài tình cảm chân thành dành cho anh, cô chẳng có gì cả. Gia đình anh chắc hẳn sẽ không mong muốn một người con dâu như cô. Nghĩ đến đây, Thảo cảm thấy tủi thân vô cùng. Mẫn đã cho cô biết thế nào là rung động, thế nào là hạnh phúc. Từ những hành động nhỏ anh dành cho cô, cô đều cảm nhận được tình cảm ấy. Cô biết chắc anh đang rất vất vả, nên giờ đây cô chỉ có thể tin tưởng anh và chờ đợi, không nên gây thêm gánh nặng nào cho anh nữa. Thảo lấy lại tinh thần, quay sang việc chính là phải làm cho Nga thật vui trong ngày sinh nhật của muội ấy.
Cuối cùng thì Tuấn Anh và Nga cũng đã đến. Anh vào trước, ngó nghiêng tìm bàn của Thảo. Vì bàn đặt ở phía ngoài nên rất dễ thấy. Nga theo sau anh, vừa chuẩn bị bước vào thì anh quay lại, đưa tay lên che mắt Nga. Hành động bất ngờ của Tuấn Anh khiến Nga giật mình.
Nga hỏi: "Anh làm gì thế?" Tuấn Anh đáp: "Em chịu khó một chút nhé, có bất ngờ dành cho em!" Nga phì cười gật đầu, dường như cũng đã đoán ra phần nào.
Phúc thấy Tuấn Anh ở cửa liền huých vào người Thảo: "Kìa! Tới rồi!"
Tuấn Anh chầm chậm dẫn Nga tiến gần đến bàn tiệc, rồi anh bắt đầu đếm: "Một... hai... ba!"
Lúc Tuấn Anh bỏ tay ra, Thảo cầm chiếc bánh kem và cất tiếng hát: "Happy birthday to Nga... Happy birthday to Nga... Happy birthday, happy birthday... Happy birthday to Nga!"
Thảo thúc giục: "Nào, nhắm mắt ước rồi thổi nến đi nào!"
Nga vô cùng ngạc nhiên, xúc động, lại còn ngại ngùng với mọi người xung quanh. Cô vừa che miệng cười vừa đánh nhẹ vào tay Thảo: "Con quỷ này!" Nga chắp hai tay trước ngực, nhắm mắt lại. Sau khi ước xong, cô liền thổi nến. Cả ba cùng vỗ tay chúc mừng. Phúc không quên nhiệm vụ 'phó nháy' của mình, nãy giờ không ngừng bấm máy ảnh.