Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 142: Với anh thì em vẫn là con nít thôi!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Dậy ăn tối thôi! - Thảo nhỏ giọng nói.
Mẫn gật đầu rồi kéo Thảo nằm xuống, vùi vào thân hình thơm tho mát mẻ của cô, tay anh luồn vào trong áo mân mê làn da mềm mại. Thảo đẩy anh ra, ngồi bật dậy. "Anh đừng quậy nữa, ra ăn cơm nào!"
- Đây không phải bữa tối của anh sao? - Mẫn vẫn lười biếng nằm lên đùi Thảo, tay xoa xoa chân cô.
Thảo kéo anh ngồi dậy, nghiêm giọng bảo: "Anh nghiêm túc nào, hôm nay là sinh nhật Nga đó, vậy mà nó còn tự tay nấu lẩu cho em và anh ăn đấy."
- Chẳng phải trưa nay bọn em đã ăn mừng rồi sao!
- Trưa khác, giờ khác chứ! Ra rửa mặt nhanh nào, Nga đợi anh nãy giờ rồi đấy.
Nga ở ngoài đang đợi hai người kia dây dưa để ra ăn tối thì điện thoại cô đổ chuông, là Tuấn Anh. Cô suy nghĩ vài giây rồi về phòng nghe máy.
Tuấn Anh sau khi trở về, anh ở văn phòng cứ day dứt mãi trong lòng, không thể tập trung làm việc được. Nghĩ chắc giờ này Nga đã dậy để ăn tối, anh liền gọi điện cho cô, muốn nói chuyện rõ ràng về vấn đề giữa hai người.
- Em nghe ạ? - Nga cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể.
- Ừm... Anh muốn... gặp em chút, có được không?
Nga im lặng vài giây, cô hiểu Tuấn Anh đang muốn nói đến vấn đề gì, cô cũng đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận rồi. "Bây giờ em đang chuẩn bị ăn tối, hay anh qua ăn tối cùng bọn em luôn!"
Tuấn Anh suy nghĩ một lát, chuyện này nên có thời gian riêng hai người nói chuyện với nhau sẽ tốt hơn. Anh đáp: "Thôi vậy ngày mai nhé!"
- Dạ.
Nga bước ra ngoài thì Thảo và Mẫn đã ngồi vào bàn ăn ngay ngắn. Cô vẫn còn hơi ngại vì chuyện lúc chiều. Nga ngồi vào liền bắt chuyện để không khí bớt ngại ngùng.
- Hiếm lắm mới có khách đến nhà tụi em chơi nên em chỉ tiếp đãi được thế này thôi, anh đừng chê nhé!
Mẫn cười đáp: "Em vất vả rồi!"
Lúc Nga đang say sưa thưởng thức những miếng cá thơm ngon thì La Thái Mẫn chợt lên tiếng làm cô giật mình.
- Tên kia còn làm phiền em không? Nga hiểu La Thái Mẫn là đang nhắc đến Đào Duy Minh, cô muốn nói ra rằng vừa nãy hắn ta còn đeo bám mình ở siêu thị nhưng nhìn sang Thảo thấy vẻ mặt lo lắng của cô ấy, Nga lại lắc đầu cười trừ. "Dạ không anh, chắc hắn ta sợ em rồi!"
Mẫn vẫn nghiêm túc nhìn cô một chút: "Ừ, vậy là tốt rồi. Nhưng nếu có gì khó khăn cứ nói anh, anh sẽ giúp. Dù sao em là bạn Thảo, anh cũng không muốn cô ấy phải lo lắng." Mẫn đưa tay xoa đầu Thảo.
Thảo híp mắt cười nhìn Mẫn, rồi quay sang nói với Nga: "Đúng rồi, nếu hắn còn dám quấy rối mày nữa thì cứ nói tao."
Mẫn gõ nhẹ lên đầu Thảo một cái, chau mày hỏi: "Nói em rồi em sẽ làm gì?"
- Thì... thì em sẽ nói anh!
Mẫn chỉ biết lắc đầu cười, rồi gắp miếng cá bỏ vào bát Thảo: "Thôi em ăn đi cho mau lớn!"
Thảo ngơ ngác, tròn xoe mắt nhìn anh: "Em còn chưa lớn ư?"
- Với anh thì em vẫn là con nít thôi!
- Hứ!
- Thôi hai người ăn đi, em ăn cẩu lương no rồi đây! - Nga giả vờ giận dỗi bỏ đũa xuống.
Thảo liền biết ý vội vàng gắp đồ ăn cho Nga, vẻ mặt năn nỉ: "Thôi mà, thôi mà, ăn tiếp đi."
Nga bĩu môi cười rồi lại cầm đũa lên. Nói vậy chứ, nhìn thấy hai người hạnh phúc như vậy, Nga cũng an tâm, mong rằng La Thái Mẫn sẽ đối xử với Thảo thật tốt, xứng đáng với tình cảm Thảo dành cho anh.