Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 143: Yên tâm có anh mà!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Sao anh lại ở đây?"
"Em gọi trưởng phòng Hà xin nghỉ đi, anh đưa em đến chỗ này."
Thảo ngờ vực hỏi lại: "Sao đột ngột vậy anh? Mình đi đâu thế?"
Mẫn đưa mắt nhìn cô một lượt rồi nói: "Tập lái xe!"
Mẫn luôn thắc mắc tại sao Thảo chỉ toàn đi xe buýt, sau khi biết chuyện cô gặp tai nạn hồi nhỏ, anh mới hiểu ra nguyên nhân. Lần trước nhìn thấy Thảo ở trạm xe buýt bị mấy tên thanh niên kia trêu chọc, anh nghĩ không thể để cô tiếp tục đi xe buýt được nữa, vẻ xinh đẹp của cô có ngày sẽ gặp nguy hiểm. Hôm nay cũng khá rảnh nên Mẫn quyết định sẽ đưa Thảo đi học lái xe.
"Hả?" Thảo bất ngờ há hốc mồm nhìn Mẫn.
Anh khẽ nghiêng đầu nhìn về phía túi xách của cô, Thảo biết anh thật sự nghiêm túc, cô đành ngoan ngoãn lấy điện thoại ra gọi cho trưởng phòng Hà.
"Chị ơi hôm nay em có việc đột xuất, em xin nghỉ nhé chị!"
"Ừ, oke em!"
Thảo lại ngạc nhiên vì sao trưởng phòng Hà lại dễ dàng đồng ý đến thế, phải chăng vì chị ta đã biết mối quan hệ giữa cô và Mẫn nên mới nhẹ nhàng với cô như vậy? Điều này làm cho Thảo cảm thấy không biết nên vui hay buồn, nó đồng nghĩa với việc công việc của cô sau này sẽ bị phụ thuộc vào La Thái Mẫn. Cô không biết liệu thành quả mình đạt được có phải do bản thân nỗ lực hay là dựa vào mối quan hệ này nữa.
Mẫn thấy vẻ suy tư của Thảo thì tưởng cô đang lo lắng, anh xoa má cô: "Sao thế? Em sợ à?"
Thảo nhìn anh gật đầu, Mẫn bật cười nắm tay cô: "Có anh ở đây em yên tâm!"
Thảo nắm chặt bàn tay ấm áp của Mẫn, rồi mỉm cười gật đầu: "Dạ!"
Thảo tự nhủ vì anh thương mình nên muốn dành những điều tốt đẹp cho mình, vậy nên không nên lo lắng nhiều, chỉ cần bản thân cứ cố gắng nỗ lực, ông trời sẽ không phụ lòng người đâu.
Mẫn đưa Thảo đến một trung tâm dạy lái ô tô, anh bảo cô vào xe tập lái. Thảo lại ngồi vào ghế phụ, anh chỉ biết lắc đầu cười, rồi kéo cô sang ghế lái, còn anh thì ngồi vào ghế phụ. Thảo hốt hoảng nhìn anh.
"Em chưa biết gì hết sao ngồi đây được?" "Anh sẽ chỉ em!"
Mẫn với tay thắt dây an toàn cho cô, sau đó chỉ cho cô những thứ cơ bản trên xe như chìa khóa khởi động xe, chân thắng, chân ga, cần số, bấm còi, xi nhan... Rồi hướng dẫn cô cách khởi động xe, di chuyển tới lui.
Thảo khá run nên cô tập trung hết sức lực vào việc học lái này, mặt cứ nhăn nhó. Mỗi lần Mẫn nói dừng lại, cô lại thót tim, việc này đúng là khó hơn cô nghĩ.
Sau vài giờ đồng hồ được anh tận tình hướng dẫn, cuối cùng Thảo cũng đã di chuyển được một đoạn khá dài. Cô trở nên tươi tỉnh hơn, cơ mặt cũng giãn ra, cô vui mừng nhìn Mẫn cười tươi.
"Em lái được rồi này!"
Mẫn mỉm cười gật đầu, anh xoa đầu cô khen ngợi: "Giỏi lắm!"
Thảo và Mẫn rời khỏi khu vực tập lái, trở về xe của anh. Anh lại mở cửa xe, bảo cô ngồi vào ghế lái. Thảo hoảng sợ nhìn anh.
"Em lái ư?"
Mẫn gật đầu.
Thảo xua tay, lắc đầu lia lịa: "Thôi không được đâu, em sợ lắm!"
Mẫn ấn cô ngồi xuống rồi cài dây an toàn cho cô: "Yên tâm, có anh mà!"