Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 160: Anh ấy sẽ ổn chứ ạ?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 160 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thảo dõi theo bóng Nga khuất dần sau cánh cửa, đôi lúc cô cũng không khỏi ghen tị với Nga. Cô ấy vừa tài giỏi, khéo léo lại mạnh mẽ, trong khi Thảo tự thấy mình chẳng có gì nổi bật. Nghĩ đến La Thái Mẫn, cô tự hỏi không biết anh thích cô ở điểm nào, rồi bất giác thở dài một tiếng đầy vô vọng.
Khi Thảo đang vội vã bước trên đường đến công ty, một chiếc xe đen đỗ bên lề đường bất ngờ mở cửa. Một người đàn ông bước xuống, chặn ngay trước mặt cô. Thảo giật mình lùi lại một bước. Người đàn ông lịch sự mở cửa sau và lên tiếng.
- Mời cô lên xe, chủ tịch muốn gặp cô!
Thảo liếc nhìn hàng ghế sau, thấy bố Mẫn đang nhìn mình với vẻ mặt không chút biểu cảm. Lòng Thảo dâng lên nỗi lo lắng: "Không lẽ ông ấy đã biết chuyện của hai người rồi?" Cô nhẹ nhàng cúi chào rồi ngồi vào xe. Bố Mẫn đưa cho cô một tập tài liệu, giọng nói cất lên bình thản nhưng đầy uy quyền.
- Cháu hãy rời xa Mẫn đi, hai đứa không thể ở bên nhau được đâu! Mẫn cần kết hôn với người có thể giúp nó củng cố địa vị trên con đường danh vọng này. Cháu có hiểu ý ta không?
Ánh mắt ông nghiêm nghị nhìn Thảo. Thảo không thể thốt nên lời. Đương nhiên cô hiểu rõ điều ông muốn nói. Quả thật, cô chỉ như một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương mênh mông, không xứng đáng đứng cạnh một viên kim cương tỏa sáng lấp lánh như Mẫn. Cô chỉ biết cúi mặt, nắm chặt tập tài liệu trên tay. Dù chưa biết bên trong là gì, cô linh cảm chắc chắn đó sẽ là thứ khiến cô đau lòng. Thảo chậm rãi mở ra. Một bức thư giới thiệu nhân sự cùng những bức ảnh bên trong khiến gương mặt cô tối sầm lại. Cô không thể tin vào mắt mình: đó chính là bố cô và bà ấy, mẹ của Mẫn, hai người đang ôm nhau. Thảo kinh ngạc nhìn sang chủ tịch, ông chỉ khẽ gật đầu.
Trái tim Thảo như bị bóp nghẹn. Giờ đây cô đã hiểu vì sao Mẫn lại có thái độ như vậy với mẹ mình. Vậy còn cô thì sao? Phải chăng ngày anh bỏ đi sau khi vào phòng cô cũng là lúc anh phát hiện ra sự thật này? Nếu vậy, tại sao anh vẫn còn quan tâm đến cô? Hay tất cả những gì Mẫn thể hiện đều chỉ là một màn kịch để trả thù? Thảo lắc đầu không muốn tin vào sự thật nghiệt ngã này. Chắc chắn đây chỉ là hiểu lầm. Trong ký ức của cô, bố chưa bao giờ phản bội mẹ hay rời bỏ chị em cô. Nhất định có điều gì đó không đúng ở đây. Bàn tay Thảo run run đặt những bức ảnh trở lại tập tài liệu, lấy hết can đảm ngước lên nhìn thẳng vào mắt bố Mẫn và hỏi:
- Anh ấy có biết chuyện này không ạ?
Bố Mẫn gật đầu: "Nó đã từng rất đau khổ khi bà ấy bỏ rơi. Cháu ở bên chỉ khiến nó nhớ lại cái quá khứ tồi tệ ấy thôi. Giờ chắc cháu cũng biết Mẫn đang gặp rắc rối. Việc duy nhất cháu có thể giúp bây giờ là rời xa nó, để nó kết hôn, giải quyết mọi chuyện."
Thảo không ngờ việc phải rời xa Mẫn lại khiến bản thân cô đau đớn đến vậy. Cảm giác như lồng ngực bị bóp nghẹt, không thể thở nổi. Những giọt nước mắt không mời mà đến, lã chã rơi xuống đôi bàn tay. Cô tự hỏi có phải ông trời đang trừng phạt mình vì quá tham lam, chỉ muốn nắm giữ trái tim của La Thái Mẫn cho riêng mình? Thảo quay mặt sang một bên, cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong, đưa tay lau vội gò má rồi quay lại nhìn ông, giọng nói pha chút run rẩy.
- Anh ấy sẽ ổn chứ ạ?
Bố Mẫn khẽ gật đầu. Thảo hít một hơi thật sâu rồi nói: "Vâng, cháu hiểu rồi. Chỉ cần anh ấy vẫn ổn là được!" Cô bước xuống xe, khẽ cúi chào ông rồi đi thẳng về phía công ty.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh khuất dần. Lúc này, Thảo mới buông bỏ lớp áo giáp tự tạo bấy lâu. Cô quỵ xuống đường, ôm chặt tập tài liệu trước ngực mà khóc nghẹn. Vậy là cuối cùng cô vẫn không thể nắm lấy bàn tay ấy để đi tiếp đến tương lai. Mọi thứ phải dừng lại ở đây thôi, dù có cố gắng thế nào cũng không thể chiến thắng được định mệnh nghiệt ngã này.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Thảo mặc kệ những ánh mắt đầy nghi hoặc cùng lời bàn tán của những người qua đường. Đến khi lấy lại được một chút tinh thần, cô mới quay lại trạm xe buýt. Thảo ngồi thẫn thờ ở đó, trong đầu lúc này là những ý nghĩ rối bời cứ giằng xé tâm trí cô. Cô chợt nhớ lại câu nói của Mẫn trong nhà vệ sinh trước đây: "Có vẻ bản tính quyến rũ người khác được di truyền qua gen nhỉ?" Thì ra đây chính là lý do Mẫn rời đi không một lời từ biệt. Vậy tại sao anh lại quay lại? Thảo bắt đầu hoài nghi, liệu tình cảm của anh là chân thành hay chỉ là một màn kịch giả dối.