Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 161: Ai Có Ý Kiến Gì Không?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 161 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng chuông điện thoại vang lên một hồi, Thảo mới bừng tỉnh. Cô mở túi xách lấy điện thoại ra, cái tên hiện lên làm Thảo do dự. Bây giờ cô không biết phải nói gì, có quá nhiều chuyện cần phải sắp xếp lại. Thảo nắm chặt chiếc điện thoại, nhìn vào không trung cho đến khi nó ngừng đổ chuông, cô ấn tắt nguồn rồi bỏ vào túi, bước lên chuyến xe buýt vừa đến để trở về nhà.
Thảo mệt mỏi trở về nhà, cô không thể làm được gì vào lúc này. Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà một cách vô định. Cô không dám gọi điện cho bố vì sợ lời Chủ tịch nói là sự thật, cô sẽ đối mặt với nó ra sao đây? Liệu tình cảm thân thiết giữa hai cha con có còn như trước không? Thảo không muốn khoảng cách vô hình ấy xuất hiện, chỉ nghĩ đến thôi cô cũng không muốn. Cảm giác lúc này thật tồi tệ, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô như từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục. Phải chăng đây là sự trừng phạt của ông trời vì cô đã tham lam những thứ không thuộc về mình? Có phải cô đã sai khi lựa chọn con đường này không?
La Thái Mẫn vừa mới chợp mắt một chút, sau khi tỉnh dậy nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của Thảo liền gọi lại nhưng cô không nhấc máy. Lòng anh dâng lên cảm giác bất an. Đang định gọi cho Trưởng phòng Hà để hỏi thì bố anh bước vào. Mọi người đều đứng dậy chào ông. Bố Mẫn gật đầu, liếc nhìn mọi người một lượt rồi cất tiếng:
- Xử lý thế nào rồi!
Gương mặt mọi người đều tỏ vẻ bất lực, chỉ biết lắc đầu. Ông tiến đến đối mặt với La Thái Mẫn, ánh mắt nghiêm nghị nhìn anh.
- Bây giờ con chỉ có thể làm theo lời bố nói mới cứu vãn được tình thế này thôi.
- Ý bố là sao?
Thư Ký Nam từ bên ngoài hớt hải chạy vào, vừa chạy vừa lớn tiếng:
- Anh Mẫn, xảy ra chuyện rồi! - Sau khi đến gần, nhìn thấy Chủ tịch, anh ta giật mình đứng nép sang một bên, môi mím chặt không dám thốt lời.
- Cậu đưa cho nó xem đi! - Bố Mẫn nhìn Nam rồi nhìn Mẫn nói - Con mau lấy lại tinh thần, mười phút nữa sẽ họp hội đồng cổ đông!
Sau khi ông khuất bóng, Nam mới dám lại gần đưa chiếc iPad cho Mẫn xem. Hóa ra đây là cách giải quyết mà bố anh nói sao? Tin tức về buổi lễ đính hôn của anh sẽ diễn ra vào ngày 25 tháng 2 đã được đăng tải trên khắp các mặt báo. Bố lại ép buộc anh nữa rồi. Chẳng phải Ngọc Anh cũng không đồng ý sao? Tại sao bố có thể tự ý tung tin như vậy được? Mẫn nhíu chặt hai hàng lông mày, ánh mắt sắc lạnh, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu khiến mọi người xung quanh không dám cử động.
Mẫn cầm điện thoại gọi lại cho Thảo nhưng vẫn chỉ nghe thấy giọng nói quen thuộc: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Anh nghĩ rằng Thảo đã biết tin tức này rồi nên mới tắt máy, chắc hẳn tâm trạng cô đang rất tồi tệ. Thư ký Nam đứng cạnh khẽ nhắc nhở: "Anh Mẫn, hãy đi họp trước để nắm bắt tình hình rồi tính tiếp."
Khi Mẫn bước vào phòng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh như đang mong chờ điều gì đó. Một số người tỏ ra lo lắng cho anh, trong khi số khác lại thầm cười trong bụng vì điều họ mong đợi đã đến. Mẫn ngồi xuống ghế bên cạnh Chủ tịch, bố anh vỗ vai anh một cái rồi đứng dậy dõng dạc tuyên bố:
- Như mọi người đã biết, lần ra mắt sản phẩm mới này có chút trục trặc. Chúng ta cần kéo dài thời gian để xử lý vấn đề này. Vì vậy, tôi và Mẫn đã đưa ra hướng giải quyết là sẽ lùi lịch ra mắt lại một tháng. Sản phẩm sẽ được ra mắt vào buổi hôn lễ của Mẫn và Ngọc Anh, ngày 25 tháng 2. Mọi người, ai có ý kiến gì không?
Tiếng vỗ tay vang lên rầm rộ. Cách giải quyết vấn đề này quả là một mũi tên trúng nhiều đích, không thể hoàn hảo hơn. Cuộc liên hôn này khiến gia tộc của Mẫn càng thêm vững mạnh, khó ai có thể động vào anh. Tất cả mọi người đều chúc mừng Mẫn, duy chỉ có bản thân anh lại không thể cười nổi. Giờ đây, anh như rơi vào bế tắc, phải đứng giữa hai con đường: tình yêu và sự nghiệp. Mẫn tự hỏi, bao nhiêu năm cố gắng như vậy, anh đã đánh đổi được gì? Là sự tôn vinh, hào nhoáng mà ai cũng ao ước, hay là một cuộc sống vô cảm, chán ngắt như thế này?
Sau khi buổi họp kết thúc một cách khá suôn sẻ, Mẫn liền gọi điện cho Trưởng phòng Hà để hỏi thăm tình hình của Thảo. Nghe tin cô đã xin nghỉ việc, anh chợt rơi vào trầm lặng, cảm giác như cô ấy sắp biến mất khỏi cuộc đời mình.