163. Chương 163: Thảo, giờ phải làm sao?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 163: Thảo, giờ phải làm sao?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẫn buông lời lạnh lùng rồi đứng dậy bỏ đi. Trái tim mỏng manh của Ngọc Anh tan nát vì lời nói đó. Nước mắt tủi hờn trào ra, lã chã lăn dài trên má cô. Cô tự trách mình sao lại thảm hại đến thế, nhục nhã đến mức phải ép gả cho người không yêu mình, để rồi nhận lại sự sỉ nhục đau đớn này.
Tối đó, Mẫn đỗ xe trước cổng chung cư của Thảo. Anh không biết mình đã ngồi trong xe bao lâu. Lòng anh nhớ cô da diết nhưng không dám gặp. Mẫn không biết phải nói gì với Thảo, và có lẽ cô cũng không muốn gặp anh. Anh cứ ngồi đó trông ngóng, mong có thể thoáng thấy bóng dáng cô, dù chỉ là đứng nhìn từ xa.
Lúc này, Thảo đang dọn dẹp nhà cửa, sắp xếp đồ đạc. Cô muốn vùi mình vào công việc để không phải suy nghĩ về những vấn đề phiền muộn kia nữa. Thế nhưng, thỉnh thoảng cô lại ngẩn người ra, nghĩ về quá khứ, về tương lai, về La Thái Mẫn. Cảm xúc dâng trào khiến đôi mắt cô rưng rưng. Cô không biết phải làm gì để vượt qua nỗi đau này. Vừa mới cảm thấy có chút tự tin đối diện với tình cảm, cô lại bị sự thật nghiệt ngã dội cho một gáo nước lạnh. Có lẽ Thảo cần thêm thời gian để trở lại cuộc sống bình thường như trước khi gặp Mẫn.
Nga vừa tan làm về, có vẻ ngày đầu tiên đi làm khá thuận lợi, tâm trạng cô rất tốt. Từ xa, cô đã thấy chiếc xe của Mẫn. Tò mò không biết tại sao anh lại đỗ xe ở ngoài đường thế này, Nga liền đi đến gõ cửa kính. La Thái Mẫn đang thẫn thờ ngồi bên trong, thấy Nga mới giật mình định thần lại. Anh mở cửa, bước ra chào cô.
- Em mới tan làm về à?
Nga nhìn gương mặt phờ phạc của Mẫn, không biết giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì, cô mỉm cười đáp lại.
- Dạ, anh ở đây đợi Thảo ạ? Sao anh không lên nhà chơi?
Mẫn chỉ mỉm cười rồi lắc đầu, gương mặt điển trai của anh có vẻ gượng gạo. "Để khi khác, giờ anh có việc phải đi. Nhờ em quan tâm Thảo nhé!"
Nga khẽ gật đầu đồng ý. Mẫn lên xe rời đi. Cô vẫn ngơ ngác chưa hiểu sự tình. Anh đến đây lại chỉ ngồi trầm ngâm trong xe, rồi còn nhờ cô quan tâm Thảo. Chẳng lẽ hai người họ đã xảy ra xích mích? Nga vội vã chạy vào tòa nhà, lo lắng cho cô bạn hiền lành tốt bụng của mình lại bị tổn thương.
Vừa mở cửa vào nhà, mùi thức ăn thơm phức đã xộc vào mũi Nga. Cô bước nhanh vào bếp, nhìn thấy Thảo đang ngẩn người ra liền hốt hoảng lên tiếng.
- Mày làm gì đấy? Cháy rồi kìa!
Thảo giật mình bừng tỉnh, vội vàng tắt bếp rồi nhấc chiếc chảo đang bốc khói xuống, lúng túng nhìn sang Nga.
- Mày về rồi à? Công việc tốt chứ?
Nga bước tới, cầm lấy chiếc xẻng xào đang ở trên tay Thảo đặt xuống, kéo cô ra phòng khách, ấn cô ngồi xuống sofa.
- Mày với ông Mẫn có chuyện gì à?
Thảo ấp úng xua tay: "Có chuyện gì đâu. Mày làm gì thế, để tao nấu nốt còn ăn cơm."
Nga nhìn thấy rõ nỗi buồn trong mắt Thảo, sự cố gắng gượng cười trên đôi môi kia, cô lớn tiếng:
- Có chuyện gì thì nói với tao đi. Đừng có giấu rồi ôm đau khổ một mình. Tao vừa gặp ông Mẫn dưới kia, ông ấy nói nhờ tao quan tâm mày đấy.
Lúc này, Thảo đã không thể kìm nén được nữa. Cô mím chặt môi cố ngăn dòng nước mắt đang chực trào ra, nhưng khi Nga ôm cô vào lòng, cô liền òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Bao nhiêu đau buồn, tủi nhục như cùng nước mắt tuôn ra. Nga cũng xót xa cho bạn mà khóc theo. Hai cô gái ôm nhau, nước mắt giàn giụa.
Đến khi bình tâm lại, Thảo vừa nấc nghẹn từng hồi vừa kể lại câu chuyện trớ trêu của mình. Nga cũng không thể tin vào tình huống bất ngờ này. Cả hai rơi vào trầm mặc, không biết phải nói gì.
- Mày sẽ không cười nhạo tao chứ?
Thảo bỗng thốt ra câu hỏi khiến Nga cau mày. Chẳng lẽ vì sợ Nga sẽ khinh thường mình nên cô mới không dám nói ra, cứ ôm ấm ức một mình như vậy mà sống ư? Nga cốc vào vai Thảo một cái.
- Con ngốc này, mày nghĩ tao tồi tệ đến vậy sao?
Thảo mỉm cười chua chát nhìn Nga. Có đánh thêm vài cái nữa cũng đáng, để cô tỉnh ra khỏi sự ngu muội của mình.
- Vậy mày quyết định thế nào?
- Còn thế nào được nữa? Giờ tao chỉ muốn biến mất khỏi mớ hỗn độn này thôi.
Thảo tựa lưng vào ghế, ngửa cổ nhìn lên trần nhà. Cô cũng đã tự hỏi bản thân mình rốt cuộc muốn gì: tiếp tục bám trụ lại thành phố xa hoa này hay bỏ đi nơi nào đó để trốn tránh sự thật nghiệt ngã?
- Hay mày cứ về quê một thời gian, cho tinh thần thoải mái rồi quay lại tìm công việc khác.
- Tao biết nói gì với bố mẹ bây giờ? Vừa mới khoe công việc rất tốt, giờ chẳng lẽ lại nói là không muốn đi làm nữa?