Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 162: Em đồng ý việc kết hôn?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẫn đột ngột dừng xe bên đường, hai tay siết chặt vô lăng. Có lẽ anh nên trả lại cho Thảo cuộc sống vô tư, hồn nhiên như trước đây. Dù trái tim anh không hề muốn, nó cứ quặn thắt từng cơn trong lồng ngực, nhưng giờ đây Mẫn không còn đủ tự tin rằng mình có thể giữ mãi nụ cười tươi trên môi Thảo như trước nữa. Chính anh đã ép buộc cô bước vào cuộc tình đầy sóng gió này, chắc hẳn cô đã mệt mỏi lắm rồi. Chưa bao giờ Mẫn cảm thấy thất vọng về bản thân đến vậy. Anh trầm ngâm một lúc lâu trong xe, sau khi suy nghĩ kỹ, anh quay xe đi đến một nơi, với hy vọng có thể làm được điều gì đó.
Tại nhà Ngọc Anh, người mẹ đang không vui chút nào. Bà khoanh tay ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào cô con gái xinh đẹp, giỏi giang của mình, tự hỏi tại sao con bé lại đưa ra một quyết định ngu ngốc như vậy.
– Con chắc chắn muốn kết hôn với nó sao?
Bà đã hỏi đi hỏi lại câu này không biết bao nhiêu lần, vẫn mong con gái mình có thể suy nghĩ lại. Chuyện hôn nhân là đại sự cả đời, là hạnh phúc của cả cuộc đời, không thể chỉ vì mục đích thương mại mà tự làm tổn hại đến bản thân.
Ngọc Anh vẫn tỏ ra kiên quyết như vậy. Cô muốn nhờ cuộc hôn nhân này mà Mẫn có thể nhìn về phía cô. Cô không tin lửa gần rơm lâu ngày lại không thể bén, dù không thể bén thì cô cũng phải chiếm lấy người đàn ông mà mình mong muốn này. Ngọc Anh bước tới ngồi cạnh mẹ, nắm lấy bàn tay bà.
– Con biết mẹ lo lắng cho con, nhưng con đã quyết định rồi. Chỉ cần được ở bên anh ấy là con hạnh phúc, mẹ đừng lo nữa!
Bà vẫn im lặng không nói gì. Làm sao mà không lo lắng cho được? Dù sao con gái cũng đã trưởng thành, không thể ép buộc theo ý mình mãi được. Bà chỉ có thể đồng hành cùng con, dù là hạnh phúc hay đau khổ thì đó cũng là con đường mà con bé đã tự mình chọn lựa.
Chuông điện thoại của Ngọc Anh vang lên. Không cần nghe máy cô cũng biết là ai, vừa rồi Mẫn đã hẹn gặp cô tại quán cà phê gần nhà. Ngọc Anh chọn một bộ váy thật nhẹ nhàng, trang điểm lại một chút. Dù sao cô cũng là thiên kim tiểu thư, cành vàng lá ngọc, luôn phải xuất hiện một cách hoàn mỹ nhất. Mẹ Ngọc Anh vẫn không vui, bà nhìn con gái bước ra khỏi nhà với lòng đầy trắc ẩn, tự hỏi liệu con bé có thật sự cảm thấy hạnh phúc không.
Mẫn vẫn giữ phong thái lạnh lùng đó, anh ngồi vắt chéo chân, hai tay đan vào nhau trên đùi, gương mặt vô cảm khiến người khác khó mà nhìn thấu suy nghĩ bên trong. Khi Ngọc Anh bước vào, nội tâm Mẫn khá dằn vặt, anh không hiểu lý do cô chấp nhận cuộc hôn nhân này là gì. Rõ ràng cô hiểu được tình cảm của anh, liệu có phải cô muốn giúp anh vượt qua khó khăn trước mắt, hay đơn giản là muốn liên kết hai gia tộc ngày càng lớn mạnh hơn?
Ngọc Anh nhìn biểu cảm của Mẫn, có chút thất vọng. Đến việc nhìn thấy mình cũng khiến anh cảm thấy chán ghét đến vậy sao? Cô khẽ nhếch khóe môi cười khổ, ngồi xuống đối diện, vẫn chờ đợi câu hỏi từ anh.
– Em đồng ý việc kết hôn?
Vừa chạm ghế, Mẫn đã đi thẳng vào vấn đề chính. Ngọc Anh mỉm cười nhìn Mẫn vài giây rồi gật đầu.
– Em thấy đây là việc tốt mà. Vừa giúp anh thoát khỏi chỉ trích, lại còn giúp cổ phiếu công ty hai bên tăng giá. Hơn nữa, em với anh cùng ở trong một thế giới, chẳng phải là mảnh ghép hoàn hảo sao?
Mẫn khẽ chau mày. Suy nghĩ của Ngọc Anh thay đổi đột ngột khiến anh khá ngạc nhiên. Đúng như những gì bố anh muốn. Vốn dĩ anh muốn tìm cô để thương lượng lại một chút, không ngờ cô lại có suy nghĩ như vậy. Giọng Mẫn trầm xuống, ánh mắt hướng về phía ngoài cửa kính, nhìn vào không gian vô định. Cô có hiểu được tâm trạng của anh lúc này không?
– Em biết tình cảm của anh mà, dù không hạnh phúc em cũng chấp nhận sao?
Ngọc Anh không đáp lại. Cô nhìn Mẫn với tất cả cảm xúc mãnh liệt, lòng tự nhủ: "Chỉ cần có được anh là em đủ hạnh phúc rồi."
– Vậy chúng ta cứ quyết định như vậy đi, giúp anh giải quyết vấn đề trước mắt đã.
Bàn tay đang cầm ly nước của Mẫn siết chặt.