Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 18: Mai, cô không sợ lời nói của mình bị nghe thấy sao?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tám giờ tối, hầu hết mọi người đã hoàn tất công việc, một vài người bắt đầu thu dọn bàn làm việc và ra về, còn Thảo vẫn miệt mài tìm kiếm thông tin trên mạng.
"Này, Thảo không đói sao?" Mai quay xuống nhìn Thảo với vẻ mặt mệt mỏi, "Mai đói quá rồi, Thảo sắp xong chưa?"
Nghe Mai nhắc đến chuyện ăn uống, Thảo mới cảm thấy bụng mình hơi khó chịu.
"Ôi, mình quên mất là chưa ăn tối luôn, hì hì... chắc mình phải làm đến khuya mất thôi. Còn Mai thì sao?"
"Mai còn một chút nữa là xong, vậy chúng ta đi ăn tạm gì đó đi, có thực mới vực được đạo chứ!"
Mai vừa nói vừa vươn vai thư giãn.
Thảo nhìn lên đồng hồ, đã hơn tám giờ rồi, cô phải nhắn tin cho Nga báo hôm nay tăng ca về muộn, không Nga lại lo lắng.
"Ừm, thôi chúng ta đi ăn tạm gì đó đi, hay sang cửa hàng tiện lợi bên cạnh đây ăn tạm tô mì gói cho ấm bụng." Thảo đứng dậy cầm túi xách.
"Oki... Đi thôi!" Mai khoác tay Thảo.
Có chút gì đó vào bụng, cả hai cảm thấy khá hơn rất nhiều. Ăn mì xong, hai người lại lấy hai cây kem ra ngồi vừa ăn vừa trò chuyện.
"Thảo thấy tổng giám đốc thế nào? Tuyệt vời chứ?" Mai quay sang hỏi.
Thảo hơi giật mình, cô đờ người ra vài giây, nghi hoặc nhìn Mai. Sao tự nhiên lại hỏi đến giám đốc vậy? Lẽ nào Mai đã biết được điều gì đó rồi? Cô chỉ đành trả lời bâng quơ.
"Ừm, mình không để ý lắm, có chuyện gì sao?" Mai làm ra vẻ đáng ngờ nhìn lại Thảo.
"Cậu không để ý sao? Mình nghĩ tất cả mọi người đều để ý đến giám đốc chứ, vừa giỏi, vừa lắm tiền lại đẹp trai, tài sắc vẹn toàn như vậy, chắc chắn sẽ phải yêu một mỹ nữ tầm cỡ hoa hậu hoặc minh tinh nhỉ. Cậu có để ý Trưởng phòng Hà không? Từ khi giám đốc tới, cô ấy ăn diện và trang điểm sang hẳn lên, cứ lượn qua lượn lại phòng giám đốc nữa chứ, chắc là muốn quyến rũ giám đốc rồi."
Mai nói một tràng với vẻ mỉa mai, Thảo vội đưa tay che miệng Mai lại, ngó nghiêng xung quanh. Mai quá vô tư hay là ăn gan hùm rồi mà dám nói xấu cấp trên ở nơi công cộng thế này.
"Suỵt! Mai, cô nói như vậy không sợ có người nghe thấy sao?"
Thảo buông tay khỏi miệng Mai, lại đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu cho Mai im lặng, nhưng có vẻ Mai không hề biết sự thật, cô ấy càng lớn tiếng hơn:
"Sợ gì chứ? Lúc nãy mình thấy Trưởng phòng Hà bước vào phòng giám đốc rồi, có khi đang làm chuyện gì mờ ám cũng nên, hihi."
Thảo chỉ biết lắc đầu cười trừ, đúng là cô phải đề phòng hơn rồi. Môi trường làm việc ở công ty quả là đáng sợ, không chỉ riêng Mai, chắc hẳn cũng có rất nhiều con mắt đang ngày đêm rình rập xung quanh Mẫn. Chỉ cần có một ám hiệu lạ, lập tức sẽ được thêu dệt thành một câu chuyện nóng hổi. Thảo không dám nghĩ tới nếu họ biết chuyện xảy ra giữa cô và anh thì sẽ thêu dệt thành bao nhiêu bộ phim nữa, đúng là phải tránh xa người đàn ông đó mới được.
Cô thôi không nghĩ đến những điều phiền não nữa, ngắm nhìn đôi bạn trẻ đang chăm sóc nhau ngoài kia, cô cảm thấy có chút thú vị. Vừa nghe chuyện phiếm vừa đưa que kem hình chú gấu lên chậm rãi mút, cảm giác lạnh tê lưỡi này cũng thật thú vị. Vừa ăn mì nóng xong mà ăn kem đúng là tuyệt vời.
"Kem ngon chứ?" Giọng nói trầm ấm vang lên khiến Thảo giật mình. La Thái Mẫn từ phía sau bước đến đứng ngay cạnh cô, nhìn Thảo một cách đầy ám muội, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Thảo và Mai bị dọa cho đứng hình, nhìn nhau rồi lại nhìn sang Mẫn. Cả hai có cùng suy nghĩ trong đầu, ánh mắt lo sợ nhìn nhau: "Anh ta từ đâu ra vậy trời, không phải đã nghe được cuộc nói chuyện của chúng ta chứ?" Nhưng Thảo nhớ lại những gì anh đã cưỡng bức cô, vẫn tức giận mà mạnh miệng đáp:
"Anh ăn thử là biết mà."