203. Chương 203: Ý cậu là tôi ức hiếp cậu sao?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 203: Ý cậu là tôi ức hiếp cậu sao?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 203 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc gặp gỡ với bố mẹ Thảo vẫn cứ khiến Mẫn trăn trở. Mọi chuyện không diễn ra như mong đợi khiến anh khá buồn, anh vốn muốn xuất hiện trước mặt họ một cách hoàn hảo nhất, tự tin giới thiệu mình là người yêu của Thảo. Mẫn nằm trên ghế sofa, vắt tay lên trán trầm ngâm. Nhớ lại hình ảnh hiền lành của hai vị phụ huynh, Mẫn cảm thấy thật có lỗi. Nếu lúc đó anh cứng rắn hơn, nói ra sự thật thì liệu kết quả có tốt hơn không? Trong lòng anh vẫn chưa đủ tự tin, sợ rằng cái quá khứ chết tiệt ấy sẽ khiến bố mẹ Thảo không chấp nhận anh, và sợ rằng Thảo sẽ lại buông tay anh một lần nữa.
- Anh Mẫn, ăn tối thôi! - Thư ký Nam lên tiếng cắt ngang dòng suy tư của Mẫn, anh bưng lên bàn hai tô phở nóng hổi. Có lẽ vì Mẫn không nghe lời bố mình nữa nên ông đã tạo nhiều áp lực hơn trong công việc của anh. Dự án phát triển sang thị trường mới gặp nhiều vấn đề khó khăn, Mẫn phải tự mình xử lý, đây cũng là lý do thư ký Nam thường xuyên phải tăng ca cùng anh.
Mẫn bật dậy, vừa cầm đôi đũa lên thì điện thoại đổ chuông. Anh cầm lấy điện thoại, khóe môi khẽ cong lên. Thư ký Nam liền biết đầu dây bên kia là ai, bèn lên tiếng trêu chọc.
- Haizz... Người ta còn có động lực thức đêm làm việc, còn tao chỉ có mỗi mày ở bên thôi phở à, tao đúng là số khổ mà!
Mẫn lườm nguýt Nam một cái rồi đưa máy lên tai. Sau khi biết bố mẹ cô đã lên xe về quê, còn Nga lại đi công tác, Thảo phải ở nhà một mình, Mẫn khá lo lắng. Anh nói: "Hay em đến nhà anh nhé, em ở nhà một mình anh không yên tâm”.
Nam suýt thì bị sặc bởi câu nói của Mẫn, anh bày ra bộ mặt thống khổ: "Không phải chứ, vừa bắt tăng ca lại vừa phải ăn cơm chó sao?"
Thảo từ chối vì ngày mai phải đi làm sớm, cô đã khóa cửa cẩn thận rồi. Bố mẹ cô cũng không thắc mắc gì nhiều về sự xuất hiện của anh nên Mẫn không cần lo lắng. Sau khi tắt điện thoại, Mẫn nhìn Nam với ánh mắt hình viên đạn, vẻ không hài lòng với thái độ của Nam, anh nhếch mép mỉa mai.
- Người ế như cậu thì làm sao hiểu được. Ăn nhanh rồi lo giải quyết cho xong phần anh giao đi!
Nam mếu máo: "Sao anh cứ xoáy vào nỗi đau của em thế? Em mà được đẹp trai như anh chắc không phải khổ như bây giờ!"
- Ý cậu là tôi ức hiếp cậu sao?
- Thôi thôi, em không dám. Em ăn xong rồi, anh ăn đi kẻo nguội mất ngon!" Nam đứng dậy bưng chiếc tô của mình vào phòng bếp, không muốn ở đây chịu trận thêm nữa.
Một tuần sau đó,
Từ khi trở về, Nga vẫn chưa có cơ hội tâm sự với Thảo về mối quan hệ của mình với Tuấn Anh. Dạo này công việc của cả hai khá bận nên đến bữa tối cũng hiếm khi được ngồi ăn cùng nhau. Sau khi tan làm, Thảo lại ghé qua nhà Mẫn nấu cơm cho anh. Cô còn chuẩn bị rất nhiều đồ ăn vặt trong tủ lạnh đề phòng anh đói lúc làm việc. Thảo chăm sóc anh chu đáo đến mức người ngoài trông thấy còn tưởng rằng hai người mới kết hôn cũng nên. Cả hai đều có những áp lực riêng nhưng đối với đối phương luôn mỉm cười, tạo động lực để cùng nhau vượt qua.
Sau khi ăn tối, Tuấn Anh đưa Nga về đến cổng chung cư. Nga không quên tặng anh một nụ hôn lên má trước khi xuống xe. Tuấn Anh lưu luyến không muốn buông tay, anh ngỏ lời:
- Anh không thể lên nhà cùng em sao?
Nga cũng không muốn rời xa anh, chỉ là cô vẫn còn bận lòng. Vì từng chứng kiến đoạn tình cảm day dứt của anh với Thảo nên trong thâm tâm Nga vẫn có một chút tự ti, cái bóng của Thảo thật sự quá lớn. Nga biết mình không nên như vậy nhưng những suy nghĩ ấy lại cứ dằn vặt trong lòng. Cô mỉm cười vỗ nhẹ lên tay anh.
- Để lúc khác nhé, em còn chưa nói với Thảo về mối quan hệ của chúng mình!
Tuấn Anh dường như hiểu được những lo lắng của Nga, anh kéo cô lại ôm vào lòng: "Đừng để anh đợi lâu quá nhé, anh không muốn phải giấu mọi người về tình yêu của mình."
Câu nói này như khẳng định với Nga rằng anh đang nghiêm túc thế nào, mong cô sẽ tin tưởng vào tình yêu của anh. Nga khẽ gật đầu, cảm thấy hơi có lỗi vì sự tự ti của bản thân mà làm anh phải buồn lòng. Cô mỉm cười vỗ nhẹ vai anh.
- Cảm ơn anh, em vào nhà đây. Anh về cẩn thận nhé!