204. Chương 204: Cậu sẽ không để tâm chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 204: Cậu sẽ không để tâm chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 204 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa vẫy tay chào tạm biệt Tuấn Anh, Nga đã bắt gặp bóng lưng của Minh ngay sảnh khiến cô bất ngờ đứng sững lại tại chỗ. Cứ ngỡ rằng lần từ chối trước đó đã khiến Minh hoàn toàn từ bỏ ý định, không ngờ anh lại có mặt ở đây. Nga cảm thấy khá ngại ngùng, có lẽ Minh cũng đã chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, nhưng cô nghĩ như vậy cũng tốt. Cô không muốn anh phải lãng phí thời gian tìm kiếm hạnh phúc mới chỉ vì cô. Nga khẽ mỉm cười, bước đến chào Minh.
- Anh đến đây có việc gì sao?
Gương mặt Minh trở nên gượng gạo, không biết vì đau lòng hay tức giận mà anh chỉ khẽ nhoẻn miệng đáp lại.
- Vì có người không nghe điện thoại nên anh lo lắng không biết cô ấy có gặp chuyện gì hay không.
Nga giật mình lục tìm trong túi xách. Hóa ra lúc cô đang ăn tối cùng Tuấn Anh, Minh đã gọi điện. Khi đó cô đang trong nhà vệ sinh nên có lẽ Tuấn Anh đã nghe máy, vậy mà Nga lại không hề được Tuấn Anh nhắc đến chuyện này. Có lẽ anh ấy cũng không muốn làm cô khó xử. Nga có chút áy náy, cô ân hận nhìn Minh.
- Em xin lỗi, chắc tại điện thoại bị cấn nên em không nghe thấy tiếng chuông.
Minh cũng không để tâm đến lời biện hộ của cô nữa. Anh nhìn về hướng chiếc xe vừa rời đi.
- Dù sao cũng không quan trọng nữa, gặp được em như vậy cũng tốt rồi... Anh đi trước nhé!
Minh mỉm cười nhìn cô lần cuối rồi quay lưng bước đi, không đợi cô đáp lại. Có lẽ anh đã tìm được câu trả lời cho riêng mình. Nhìn bóng lưng Minh đang dần khuất, Nga lại càng nặng lòng hơn. Cô hiểu cảm giác của anh bởi cô cũng từng trải qua cảm giác tương tự, nhưng cô không thể làm gì hơn được. Cô chỉ hi vọng thời gian sẽ giúp cảm xúc của Minh dần nguôi ngoai, anh sẽ tìm được người con gái thuộc về anh, yêu anh bằng cả trái tim chân thành.
Nga về nhà được một lúc thì Thảo cũng về tới. Hôm nay có vẻ Thảo về sớm hơn mọi ngày. Nga cầm theo hai miếng mặt nạ, đi sang phòng Thảo.
- Sao hôm nay về sớm thế? Không phải lại cãi nhau gì đấy chứ? - Nga vừa đưa miếng mặt nạ cho Thảo, vừa châm chọc hỏi.
Thảo nguýt Nga một cái.
- Rất tiếc, không như mày mong đợi đâu nhé. Tối nay anh ấy bay sang Hàn nên tao mới về sớm. Mày lo cho trái tim mong manh của mày đi kìa.
Nga tỏ vẻ tự tin, giọng nói trở nên nghiêm túc, đưa tay về phía Thảo.
- Tao trân trọng thông báo cho mày một tin tức nóng hổi, chuẩn bị tinh thần nhé!
Thảo xé miếng mặt nạ, đắp lên mặt rồi nằm xuống cạnh Nga.
- Đừng nói là mày đồng ý hẹn hò với ông chú kia rồi.
- Ông chú nào?
- Thì cái ông tỏ tình với mày hai tuần trước đấy.
Nga hừ lạnh một tiếng.
- Hừm, vậy mà tao cứ tưởng có ông chú nào khác xuất hiện trong cuộc đời tao mà tao không hay biết đấy. Người ta chững chạc vậy thôi chứ vẫn còn trẻ mà.
Thảo nhếch mép nhìn Nga đầy vẻ nghi hoặc.
- Vậy là tao đoán đúng rồi còn gì?
Nga nhìn biểu cảm đắc ý của Thảo, sợ Thảo hiểu lầm. Không vòng vo nữa, cô đi thẳng vào vấn đề.
- Tao và anh Tuấn Anh đã chính thức ở bên nhau rồi!
- Hả??? Thật sao??? - Thảo bật dậy, xoa xoa hai tai như thể mình vừa nghe thấy chuyện không tưởng. - Mày và anh Tuấn Anh ư?
Nga gật đầu, với gương mặt vô cùng nghiêm túc.
- Thật ư, tốt quá rồi, tốt quá rồi, chúc mừng mày nhé!
Thảo có vẻ còn vui mừng hơn cả Nga, cô nắm lấy vai Nga, lắc lấy lắc để. Sau một hồi bị Thảo mừng rỡ lay mạnh, Nga nắm lấy hai tay Thảo, nói ra nỗi lòng mình.
- Mày sẽ không để tâm chứ?
Thảo nhướng mày, khó hiểu hỏi.
- Để tâm gì cơ?
- Thì dù sao mày và anh ấy cũng từng yêu nhau. Lúc trước tao chỉ nghĩ là muốn được ở bên anh ấy nhưng khi đã ở bên nhau rồi, tao lại cảm thấy ngại với mày.
Thảo đã hiểu nỗi băn khoăn của Nga, cô đánh nhẹ vào vai Nga một cái.
- Hầy, làm tao cứ tưởng chuyện gì ghê gớm lắm. Mày yên tâm đi, chắc chắn bây giờ trong lòng Tuấn Anh chỉ có mày thôi. Mày phải tin vào tình cảm của anh ấy chứ. Chuyện của bọn tao chỉ là chuyện thời ngây ngô mới lớn, nghĩ lại giờ chỉ thấy buồn cười thôi.
Thảo nói đúng, quá khứ dù sao cũng chỉ là quá khứ. Bất kỳ ai cũng có một quá khứ không thể chối bỏ nhưng hiện tại mới là điều chúng ta đang sống, đang cảm nhận, và tương lai là điều chúng ta nỗ lực hướng tới. Lòng Nga lúc này đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Cô không thể thay đổi được quá khứ nhưng sẽ trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của hiện tại, sống và yêu thương theo cách mà mọi người vẫn thường nói: "cho đi để nhận lại nhiều hơn".