Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 206: Chào em, lâu quá không gặp nhỉ!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 206 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thảo làm bộ muốn nôn rồi vội vã rời khỏi phòng. Long với tay gọi với theo: "Ơ này, chị gái xinh đẹp của em ơi!"
Tối đến, Thảo giúp mẹ dọn mâm cơm. Nghe tiếng chuông cửa, cô đặt bát đũa xuống, định ra mở thì bố đã nhanh chân bước ra trước. Tiếng cười nói của chú Tư và bố vọng vào khiến khuôn mặt Thảo mới giãn ra. Cô quay vào nói với mẹ:
"Con cứ tưởng khách nào, hóa ra là chú Tư. Con nghe nói dạo này bố thân với chú ấy lắm hả mẹ?"
Mẹ Thảo chỉ cười đáp: "Ừ. Xong rồi lên nhà ăn cơm đi con. Chắc bố có chuyện muốn nói đấy."
Thảo tự hỏi thầm: "Có chuyện gì thế nhỉ, sao mọi người cứ giấu giếm mình vậy?"
Thảo ngồi vào mâm cơm, trong lòng vô cùng tò mò. Một lát sau, Tùng xuất hiện, anh mang theo một giỏ trái cây và hai chai rượu ngoại. Thảo khá ngạc nhiên, bởi cô biết anh cũng đã vào Sài Gòn làm việc, thời gian qua chẳng hề liên lạc, nay sao lại xuất hiện ở đây thế này.
Phong thái của Tùng rất lịch lãm. Nhìn ánh mắt bố mẹ dành cho anh là đủ biết họ hài lòng đến mức nào. Anh chào bố mẹ Thảo rồi quay qua mỉm cười gật đầu với cô.
"Chào em, lâu quá không gặp nhỉ!"
Thảo ngượng ngùng cười đáp: "Dạ, em chào anh."
Mẹ sắp xếp cho Tùng một chiếc ghế kế bên Thảo. Mặc dù đã vạch rõ ranh giới với anh ta, nhưng Thảo vẫn cảm thấy không được thoải mái. Lúc này, cô chợt nhớ đến La Thái Mẫn, giá mà người ngồi cạnh cô là anh thì tốt biết bao.
"Thảo, rót rượu mời anh đi con!"
Thảo trợn tròn mắt nhìn bố, ánh mắt như muốn hỏi: "Sao lại là con???" Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của bố, cô chỉ đành ngậm ngùi làm theo lời.
"Cám ơn em!" Tùng lịch sự đưa hai tay nhận lấy ly rượu.
"Lần này bố gọi con về, một là để thăm bà, hai là nhân tiện bố muốn hai gia đình ta làm quen chính thức luôn. Bố và chú Tư đều muốn hai đứa tìm hiểu nhau, nếu được thì có thể tính đến chuyện kết hôn, dù sao thì hai đứa cũng đến tuổi rồi. Anh Tùng đang chuẩn bị mở công ty ở đây, con có thể chuyển về làm việc cho anh ấy, sống gần cha mẹ vẫn hơn."
Những lời bố nói như sét đánh ngang tai. Hóa ra linh cảm của cô là đúng, nhưng cô có nghĩ thế nào cũng không thể tin được bố lại tự ý sắp đặt chuyện hôn nhân đại sự này. Từ trước nay, Thảo luôn được bố cưng chiều, mọi lựa chọn của cô đều được bố ủng hộ, vậy mà lần này không hề hỏi qua lấy một tiếng đã tự mình quyết định tương lai của cô.
Tuy rất khó chịu, vì nể mặt bố mẹ và chú Tư, Thảo vẫn gượng cười đáp lời:
"Cám ơn bố, nhưng con chưa nghĩ đến chuyện kết hôn sớm thế đâu. Với lại, công việc của con đang rất tốt, con còn muốn học hỏi thêm nhiều thứ nữa."
Nghe câu trả lời của Thảo, đôi mày ông Hùng khẽ chau lại. Tùng cảm nhận được sự không vui của Thảo, anh cũng không biết bố gọi mình qua đây là vì chuyện này. Tùng liền lên tiếng để tránh không khí trở nên khó xử hơn:
"Thảo nói đúng đó ạ, mọi chuyện cứ để tự nhiên, mọi người vui vẻ với nhau là tốt rồi!"
Chú Tư tiếp lời: "Ừ đúng, ông cứ lo xa quá. Giờ bọn trẻ nó còn lo làm ăn, chúng nó không kết hôn sớm như ngày xưa mình đâu. Cứ để hai đứa nó tự quyết định, ông làm với tôi ly rượu."
Ông Hùng khẽ thở dài: "Thảo nó ngây thơ quá, tôi không muốn nó mắc phải sai lầm thôi."
Gương mặt Thảo lộ vẻ khó hiểu. Bố nói như vậy là có ý gì, chẳng lẽ bố đã biết được gì chăng?
"Tính tong..." Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên. Cả nhà đều ngừng đũa, nhìn ra cửa rồi nhìn nhau, chỉ thấy những cái lắc đầu, có vẻ là một vị khách không mời mà đến.
"Để con ra mở cửa ạ!" Long đứng lên. Mọi người đều dõi mắt theo từng hành động của cậu, riêng Thảo vẫn cúi mặt nhìn bát cơm. Giờ ai xuất hiện cũng không còn quan trọng bằng tình hình hiện tại của cô, nỗi bất an cứ dấy lên trong lòng.
Sau khi cánh cửa mở ra, đôi mắt Long liền sáng bừng. Cậu quay vào nhìn bố mẹ rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt. Một gương mặt đẹp trai hoàn hảo, toàn thân đều toát ra khí chất sang trọng. Đi phía sau còn có một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, trông giống như vệ sĩ, trên tay đang cầm khá nhiều túi đồ. Long nghĩ rằng có lẽ anh đã nhầm nhà rồi. Cậu lên tiếng:
"Cho hỏi anh tìm ai ạ?"
"Chào em, đây là nhà Thảo đúng không? Chị em có nhà chứ?"
"Chị Thảo, chị gái em á?"
Long hỏi lại như không tin vào tai mình. Sau khi thấy người đàn ông gật đầu, Long tiếp tục truy hỏi:
"Anh là?"
"Lát nữa em sẽ biết thôi, anh có thể vào trong chứ?"
Long chau mày khó hiểu nhưng vẫn gật đầu mở cửa cho hai người bước vào.
Thảo đang đắm chìm trong suy tư nên chẳng mấy quan tâm ai đến. Cô gắp lấy miếng rau bỏ vào miệng, không ngờ miếng rau còn nóng, môi cô như muốn bỏng rát. Tùng lo lắng liền rót ly nước mát đưa cho cô.