Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 207: Sự xuất hiện bất ngờ
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 207 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Ai đến vậy con?
Mẹ hỏi vọng từ trong nhà ra khi thấy Long bước vào, cậu nhún vai đáp: - Con không biết, họ tìm chị Thảo ạ.
Thảo nghe đến tên mình liền quay phắt lại, La Thái Mẫn đang cau mày nhìn cô, ánh mắt như thể bắt quả tang. Ngụm nước cô vừa ngậm trong miệng liền phun ra ngoài: "Chẳng phải anh đang đi công tác sao???"
Mẹ Thảo cũng ngạc nhiên không kém, mồm há hốc. Bà đứng dậy lắp bắp: - Cậu... cậu là... sếp của Thảo đúng không? Sao cậu lại đến đây ạ?
Mẫn mỉm cười gật đầu, lễ phép cúi chào: - Cháu chào cô chú, chào cả nhà ạ. Nghe tin bà của Thảo bị bệnh nên cháu mạo muội đến thăm ạ, cháu có chút quà nhỏ biếu cả nhà ạ. Thư ký Nam đặt những món đồ anh đang cầm trên tay lên bàn khách.
- Hả? - Mẹ Thảo nhìn cô nói nhỏ: - Công ty con chu đáo đến vậy sao?
Gương mặt Thảo lúc này cứng đờ, chẳng biết nói gì hơn. Cô gượng cười cho qua chuyện, rồi đứng dậy kéo Mẫn ra ngoài: - Mọi người cứ tiếp tục dùng bữa đi ạ, con ra xem bà đã ngủ chưa.
Hành động của cô làm mọi người càng thêm nghi ngờ, ai cũng nhìn ra mối quan hệ này không chỉ đơn thuần là sự quan tâm giữa cấp trên và cấp dưới. Dường như Tùng cũng chợt nhận ra lý do Thảo luôn từ chối mình, anh ngồi yên lặng nhìn vào mâm cơm, đôi mắt hiện rõ vẻ u buồn.
Bố Thảo rót đầy một ly rượu, đưa lên miệng uống cạn rồi lại rót thêm một ly nữa. Bữa cơm trở nên trầm lặng, không ai biết nên nói gì. Lần xuất hiện này của Mẫn, ông không mấy bất ngờ, nhưng lại càng đau lòng hơn bởi vì cách đây hai ngày bố của anh đã tìm đến, nói ra những lời cay đắng khiến trái tim ông tan nát. Ông không thể tin nổi lại có mối nhân duyên nghiệt ngã đến thế này. Tại sao giữa hàng vạn người, hai con người ở hai thế giới khác biệt ấy lại có thể gặp được nhau? Ông đã cố sắp xếp cho Thảo một cuộc sống mới nhưng dù có tính toán thế nào, ông cũng không thể thắng được sự sắp đặt của ông trời.
- Thôi cả nhà tiếp tục dùng bữa đi, mặc kệ con Thảo. Nào, để tôi mời chú Tư một ly nhé. Tùng, con cũng cầm đũa ăn đi.
Mẹ Thảo lên tiếng muốn phá vỡ bầu không khí gượng gạo này. Chú Tư cũng mỉm cười đưa ly lên đáp lại, dù sao cũng là hàng xóm láng giềng, không thể thành thông gia thì vẫn có thể làm bạn bè, chuyện của con cái cứ để tùy duyên vậy.
Thảo kéo Mẫn ra ngoài để lại thư ký Nam đứng bơ vơ giữa nhà. Anh ngại ngùng không biết nên đi ra hay ở lại, cứ luống cuống xoay người hết bên này đến bên kia. Lúc này mẹ Thảo mới chợt nhớ đến sự có mặt của Nam, liền kéo cậu đến ngồi cạnh Long.
- Ấy da, cô quên mất, cháu ngồi đây nhé. Long, con lấy thêm cho anh cái bát đi.
Nam cười cười gật đầu nhưng trong lòng đang khóc ròng, đáng lẽ anh không nên báo tin này cho Mẫn. Vì lo cho an toàn của Thảo, Mẫn lâu nay vẫn luôn cử người theo dõi hành động của bố mình. Sau khi biết bố mình đến gặp bố Thảo, Mẫn đã dồn tất cả các cuộc họp vào trong một ngày, làm việc mười hai tiếng không nghỉ ngơi. Khi buổi họp cuối cùng kết thúc, anh lập tức bay về gặp Thảo. Đúng là sức mạnh của tình yêu, chỉ thương cho thân phận làm người theo hầu này, giờ còn mắc kẹt giữa những người xa lạ thế này, anh cảm thấy thật tủi thân.
- Có thật là cháu và cậu sếp đó đến đây chỉ để thăm người nhà của nhân viên thôi không?
Nam vừa cầm đũa lên gắp được một miếng thịt lên, chưa kịp đưa đến miệng đã phải đặt xuống, cậu chỉ biết nhìn miếng thịt trong tiếc nuối. Nam không dám nói bừa chỉ lắc đầu lia lịa trả lời.
- Dạ cháu chỉ làm theo lời sếp, cháu cũng không biết gì đâu ạ!
Mẹ Thảo nghĩ chắc Nam cũng không dám làm trái lệnh sếp, nên bà không làm khó cậu nữa. Bà liên tục gắp mấy món vào bát Nam: - Thôi được rồi, cháu ăn đi, cứ tự nhiên nhé!
Nam lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, những món ăn đậm chất núi rừng mà cậu chưa từng được thưởng thức khiến cậu quên luôn ông chủ của mình đang ở ngoài kia. Giờ có sao cũng mặc kệ, phải lấp đầy chiếc bụng đói của mình trước đã.
Mẫn được Thảo kéo ra ngoài, cánh cửa vừa đóng lại, anh đã ôm chầm lấy Thảo, đặt lên môi cô một nụ hôn mãnh liệt. Thảo lo sợ có người nhìn thấy, liền đẩy Mẫn ra. Mặc kệ sự kháng cự yếu ớt, Mẫn vẫn thỏa sức chiếm lấy đôi môi ấy, đến khi mặt cô đỏ ửng vì thiếu oxy mới chịu buông ra, ánh mắt giận dỗi chất vấn cô.
- Anh vừa đi vắng, em liền gặp gỡ người đàn ông khác ư?
- Hừm, anh nghĩ em là người như vậy sao? Đó là hàng xóm của em, chỉ là cùng ăn bữa cơm thôi. Mà chẳng phải anh đang đi công tác sao, sao anh lại về đây?
Thảo cũng không chịu thua, trừng mắt nhìn Mẫn. Anh đến mà không thông báo trước một tiếng để cô rơi vào thế bị động thế này, giờ cô không biết phải nói sao với mọi người nữa.
Mẫn liền thay đổi thái độ, vuốt ve gương mặt đang hờn dỗi của cô: - Anh rất nhớ em.
- Anh có thể gọi điện cho em mà.
Mẫn lắc đầu: - Anh lo bố mẹ sẽ làm khó em!
Thảo đưa ánh mắt hoài nghi nhìn Mẫn, cô thầm nghĩ anh đang nói đến chuyện bố muốn cô về quê: - Sao anh lại biết chuyện đó?
Mẫn xoa đầu Thảo, ôm cô vào lòng: - Em đừng lo, anh sẽ chứng minh cho bố mẹ thấy tình cảm chân thành của mình.
Thảo ngạc nhiên đẩy Mẫn ra: - Vậy anh sẽ nói ra mối quan hệ của chúng mình?
Mẫn nhìn Thảo bằng ánh mắt nghiêm túc. Thảo cũng cảm thấy mình không nên giấu bố mẹ nữa, nhân cơ hội này nói ra luôn cũng tốt. Cô sẽ tìm cách tâm sự với bố về những hiểu lầm năm xưa sau. Thảo gật đầu, liền quay lưng muốn bước vào nhà. Mẫn kéo tay cô lại: - Em không đưa anh sang thăm bà sao?
- Bà em đã ngủ từ sớm rồi, em chỉ lấy cớ vậy thôi ạ, bà chỉ bị cảm nhẹ, sáng mai mình sang cũng được.
- Vậy là... tối nay anh có thể ở lại?
- Tất nhiên rồi!
Đôi mắt của Mẫn trở nên sáng rực.
- Xung quanh đây có rất