208. Chương 208: Mẹ đồng ý chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 208: Mẹ đồng ý chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 208 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thảo đưa hai tay xuống khỏi ngực, hít một hơi thật sâu như đang điều hòa khí tức, miệng lẩm bẩm: “Phải tự tin, phải bình tĩnh, phải dũng cảm.” Mẫn đứng phía sau bật cười, anh đặt tay lên vai Thảo an ủi:
– Đừng lo, có anh ở đây mà.
La Thái Mẫn bước vào trước, Thảo nép mình phía sau, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người gây chú ý. Mẫn đưa mắt nhìn bố Thảo, gương mặt không chút biểu cảm đang nhìn chằm chằm vào mình khiến anh có chút lo sợ. Bao nhiêu năm luôn ngạo nghễ nhìn người khác, giờ đối diện với bố của người yêu lại cảm thấy mình nhỏ bé đến lạ.
– Hai đứa ngồi xuống dùng bữa đi. – Mẹ Thảo thúc giục.
– Dạ vâng.
Đôi chân dài của Mẫn bước nhanh tới chỗ Nam, anh đang ăn uống ngon lành, hoàn toàn quên bẵng việc để ý đến ông chủ của mình, Mẫn hắng giọng:
– E hèm.
Nam một miệng ngậm đầy bún, ngước mặt lên, Mẫn đá mắt sang phía bên kia. Nam liền hiểu ý, bưng luôn bát đũa của mình sang ngồi cạnh Tùng.
Mẫn kéo ghế của Nam cho Thảo, rồi ngồi xuống bên cạnh, với tay dài lấy bát đũa cho Thảo. Hành động của anh làm mọi người đều sững sờ, không ngờ tính cách của Mẫn lại ngang tàng đến thế, chỉ có Nam là đã quen với tính cách này nên vẫn thản nhiên nhai một cách ngon lành.
– Thưa cô chú, hôm nay, ngoài việc đến thăm bà của Thảo, cháu còn có một chuyện quan trọng muốn nói với mọi người.
Mẫn bình tĩnh, chậm rãi trình bày. Anh nắm lấy bàn tay của Thảo, tiếp tục nói: – Cháu và Thảo đã có tình cảm với nhau, cháu xin phép cô chú cho hai đứa được tìm hiểu nhau. Lần gặp trước do quá bất ngờ nên cháu chưa kịp nói rõ mọi chuyện, mong cô chú thứ lỗi.
Mẹ Thảo dù đã đoán già đoán non được chuyện tình cảm này nhưng khi nghe chính miệng Mẫn nói ra vẫn không khỏi bất ngờ. Trong lòng bà có chút vui đan xen lo lắng, chàng trai này về ngoại hình thì quá ổn rồi nhưng còn gia cảnh và tính cách thế nào vẫn chưa biết gì, vẫn phải quan sát thêm. Bà liếc mắt qua thăm dò ý kiến ông Hùng, ông vẫn im lặng đưa ly rượu lên nốc cạn. Phản ứng này là sao, như kiểu ông đã biết trước vậy.
Ông Hùng chợt đứng dậy, nhìn vào Mẫn: – Cậu ra ngoài nói chuyện với tôi một lát.
Mẫn hơi giật mình song vẫn mỉm cười đồng ý. Phản ứng của bố làm Thảo nghi hoặc, cô muốn đứng lên đi theo thì ông chặn lại: – Con ngồi yên đấy!
Không khí càng lúc càng căng thẳng. Biết đây không còn là chuyện mình có thể can dự được nên chú Tư và Tùng đứng dậy xin phép về trước. Mẹ Thảo vô cùng áy náy cứ xin lỗi liên tục, đặc biệt là Tùng, anh như bị cướp dâu ngay trong đám cưới của mình vậy, vừa đau lòng vừa nhục nhã, nhưng không thể làm gì được, chỉ biết nói lời tạm biệt cuối cùng với người con gái mình thương: “Chúc em hạnh phúc!”.
Sau khi hai người rời đi, Long mới lên tiếng châm chọc.
– Không ngờ đó nha chị hai, nhìn khờ khờ mà kiếm đâu ra anh chàng ngon nghẻ thế?
Thảo nguýt Long, miệng lẩm bẩm mắng thầm: “Mày bớt nói cho tao nhờ.” Ánh mắt cô cứ hướng về phía ngoài cửa, lòng nóng như lửa đốt.
– Yên tâm đi, bố mày không ăn thịt nó đâu!
Mẹ Thảo khoanh tay nhìn cô với ánh mắt hình viên đạn: – Nói thật với mẹ, có rồi đúng không? – Vừa nói vừa nghi ngờ nhìn vào bụng cô.
Thảo trợn tròn mắt, xua xua tay: – Không có, không có, con cũng đang tính tìm cơ hội nói chuyện với bố mẹ không ngờ anh ấy lại đến đây.
– Cậu ta theo dõi con à? Sao không chọn ngày nào mà lại đúng vào hôm nay!
Thảo lắc đầu: – Con cũng không biết nữa, chắc tình cờ thôi mẹ. Mẹ đồng ý chứ?
– Còn phải xem cậu ta thế nào đã.
Nghe những lời của mẹ, Thảo mới suy nghĩ lại. Từ hành động khác thường của bố đến sự xuất hiện bất ngờ của Mẫn và cả thái độ của ông, mọi việc đều như đã được sắp đặt vậy. Liệu có phải bố đã nhận ra anh rồi không? Càng nghĩ Thảo càng lo sợ, hai bàn tay cứ siết chặt vào nhau, thật sự không thể ngồi yên được nữa.
Ở phía ngoài, màn đêm tĩnh lặng, dòng xe đã thưa thớt dần. Ngọn đèn đường phía xa rọi đến in bóng hai người đàn ông lên mặt đất. Ông Hùng đưa điếu thuốc lên miệng hút một hơi, không cần nói cũng biết trong lòng ông đang chất chứa vô vàn câu hỏi, nhưng ông lại chỉ nói một câu:
– Dù tôi có đồng ý đi nữa, cậu có chắc chắn bố cậu sẽ chấp nhận mối quan hệ này không?
Mẫn hiểu được nỗi lo lắng của ông, đó cũng là điều mà anh băn khoăn nhất. Mẫn vẫn tin rằng sẽ có ngày bố anh phải nhìn nhận thứ tình cảm mà ông khinh bỉ này.
– Cháu biết bố cháu đã đến gặp chú, có thể đã nói ra những lời không hay để ngăn cản bọn cháu, nhưng xin chú hãy thấu hiểu tình cảm của cháu. Cháu mong chú có thể thấy cháu đang cố gắng từng ngày để chứng minh rằng Thảo là một cô gái tuyệt vời đến mức nào.
Ông Hùng khẽ lắc đầu: – Cậu và con bé khác biệt quá lớn, quên nó đi rồi cậu sẽ tìm được người phù hợp với mình hơn.
Ông nói xong liền quay người vào nhà. Mẫn biết chắc chắn bố mẹ Thảo cũng không thể dễ dàng chấp nhận, dù vậy anh vẫn kiên quyết nói tiếp: – Cháu biết điều đó, chính vì vậy cả hai mới cố gắng để có thể hòa nhập vào thế giới của nhau. Xin chú hãy cho cháu thêm thời gian, cháu hứa sẽ cho Thảo một cuộc sống hạnh phúc.
Nghe được những lời chân thành của Mẫn, ông có chút mủi lòng. Ông biết Mẫn là con người sống rất tình cảm, nhớ lại cậu bé năm xưa từng ra sức bảo vệ mẹ mình như thế, nay đã trưởng thành, đã biết đấu tranh vì tình yêu. Tuổi thơ không có mẹ chắc hẳn không dễ dàng gì, ông rất vui vì Mẫn có thể lớn lên khỏe mạnh và tài giỏi như vậy, chỉ là rào cản từ phía bố anh quá lớn, nếu cứ cố vượt qua nó chắc chắn sẽ phải chịu nhiều tổn thương.
– Thảo là người đã mở cửa trái tim cháu, cũng là người giúp cháu có thể gọi lại tiếng mẹ một lần nữa. Với cháu, Thảo là duy nhất, không ai có thể thay thế. Xin chú hãy cho cháu một cơ hội.
Ông Hùng vẫn im lặng không nói gì, mở cửa bước vào nhà. Ông không cho Mẫn câu trả lời nhưng anh cảm nhận được những lời nói từ trái tim mình đã lay động được ông, chỉ là sự việc quá đỗi bất ngờ, trước mắt ông vẫn chưa biết phải đối mặt ra sao.
Ông Hùng vừa kéo cánh cửa ra, Thảo và Long nấp phía sau đã theo quán tính mà ngã nhào về phía trước. May mà Mẫn nhanh chân chạy tới đỡ kịp. Bố chỉ nhìn hai người một cái với ánh mắt không hài lòng rồi đi thẳng vào trong.
Thảo lo bố sẽ nói những lời khó nghe với anh nên đứng sau nghe lén. Tuy chỉ nghe được câu cuối Mẫn nói nhưng cũng đủ để giúp Thảo thêm mạnh mẽ đối diện với tình yêu này.
– Em không sao chứ?
– Em không sao, bố nói gì với anh thế?