Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 212: Em có thể đợi anh không?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 212 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
– Trông mày mệt mỏi quá, hay là hôm nay xin nghỉ ở nhà nghỉ ngơi đi.
Thảo nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, đã sắp trễ giờ làm, cô cũng không hay biết báo thức đã tắt từ lúc nào. Thảo không muốn làm Nga lo lắng, bèn cười gượng đáp:
– Tại hôm qua tao mất ngủ thôi, mày đi làm đi kẻo trễ, tao cũng chuẩn bị đi làm đây.
– Ổn không đấy? Hay để tao đưa mày đi, tao đến muộn tí cũng được.
Thảo bĩu môi trêu chọc: – Gớm, sắp thành bà chủ rồi nên thoải mái quá ha!
Nga gõ lên trán Thảo đáp lại: – Chẳng phải ai đó cũng sắp thành bà chủ sao!
Ánh mắt Thảo chợt trở nên ngượng ngùng: – Thôi mày đi nhanh đi kìa.
Thảo không biết phải mở lời với Nga ra sao, thật sự bây giờ cô không muốn nói điều gì về chuyện tình cảm của mình nữa, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên vậy, nói nhiều mà kết quả lại chẳng đến đâu chỉ sợ bị người khác chê cười thêm.
Nga chắc chắn Thảo đã gặp chuyện gì đó khi về quê. Cô lo lắng không thể chờ Thảo tự mình nói ra, liền gọi điện cho Long để hỏi thăm. Sau khi nghe Long thuật lại mọi chuyện, lòng Nga không khỏi quặn thắt. Cô gái yếu đuối này rốt cuộc phải chịu đựng bao nhiêu đau thương nữa đây? Nga không chắc việc mình ủng hộ tình cảm của Thảo có đúng đắn hay không nữa, cô chỉ ước Thảo chưa từng gặp Mẫn, có lẽ vẫn sẽ là cô gái vui vẻ, hồn nhiên như ngày nào.
Ngồi làm việc mà Thảo không tài nào tập trung được. Nhớ lại giấc mơ đáng sợ, Thảo cứ bất an trong lòng, bèn quyết định gọi điện cho Mẫn, nhưng anh không nhấc máy. Thảo cố gắng gọi lại nhưng vẫn chỉ là những âm thanh cài đặt sẵn vang lên. Thảo khẽ thở dài thất vọng: “Chẳng lẽ cứ thế mà chia tay trong im lặng sao?”.
Mẫn đang trên đường đến công ty thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Là mẹ kế gọi đến. Vầng trán Mẫn khẽ chau lại, vì bà rất ít khi gọi cho anh, nên anh linh cảm có điều chẳng lành. Mẫn đưa máy lên tai, nghe thấy tiếng người phụ nữ vừa khóc vừa nói.
– Mẫn ơi… con đến đây đi, bố con… bố con… đang trong phòng cấp cứu!
Chiếc điện thoại bị ném sang một bên, mọi cuộc gọi đến đều bị phớt lờ. Mẫn quay xe lại không chút do dự. Dù cố trấn an bản thân phải bình tĩnh, nhưng bàn tay đặt trên vô lăng lại không ngừng run rẩy. Mới hôm qua ông còn lạnh lùng dồn ép anh như vậy, tại sao lại bất ngờ xảy ra chuyện này.
Bố của Mẫn đột nhiên ngất xỉu, căn bệnh tim của ông ngày càng trở nặng. Đó là lý do ông không muốn Mẫn vì những cảm xúc nhất thời mà ảnh hưởng đến tương lai thừa kế của mình. Mẫn đối với ông là niềm hy vọng duy nhất để đưa gia tộc phát triển ngày càng vững mạnh, để bảo vệ người thân trong gia đình. Ông sợ khi mình không còn trên đời nữa, Mẫn sẽ không thể chống lại những kẻ xấu xa đang nhăm nhe khối tài sản này, vì vậy ông trở nên hà khắc với anh hơn. Ông không phải là người sắt đá. Ông biết việc mình làm đã sai, nhưng cái tôi trong ông quá lớn, không cho phép ông nói lời xin lỗi với người mình đã tổn thương. Ông nghĩ có lẽ đây là cái giá phải trả cho những lỗi lầm mình đã gây ra.
Việc bố đổ bệnh đẩy Mẫn vào một ngõ cụt. Mặc dù ông đã làm sai nhiều việc, nhưng ông vẫn là bố của anh, là người đã cho anh gương mặt này, cuộc sống này. Anh không thể chối bỏ dòng máu đang chảy trong người mình. Một nỗi ăn năn dâng lên trong lòng Mẫn. Thời gian qua anh chỉ đìm đắm trong cảm xúc cá nhân của mình, anh đã luôn nhìn ông bằng ánh mắt đầy trách móc, căm hận, mà không hề biết tình trạng sức khỏe ngày càng tồi tệ có thể khiến ông ra đi bất cứ lúc nào.
Nhìn gương mặt nhợt nhạt nằm trên giường bệnh, chẳng thể mắng chửi anh như mọi ngày. Đây là lần đầu tiên Mẫn trông thấy bộ dạng yếu đuối này của ông, cũng giống như bao người khác, đều không thể tránh được quy luật sinh tử của cuộc đời.
Chú thư ký đưa cho Mẫn toàn bộ tài liệu quan trọng của công ty, cả những danh sách đen mà bố anh đã lưu ý. Giờ Mẫn mới hiểu vì sao bố lại gấp gáp muốn anh đi theo con đường ông đã sắp đặt như vậy, là vì ông sợ sẽ không thể đợi được đến ngày Mẫn tự mình đứng lên vị trí cao hơn, sợ Mẫn sẽ không chống chọi lại với đám người đang nhắm đến vị trí này. Mẫn dần ý thức được trách nhiệm của mình to lớn đến nhường nào. Anh không thể lựa chọn được nữa. Không, là không có sự lựa chọn nào cả, anh buộc phải chấp nhận tuân theo số mệnh đã định.
– Việc bố cháu nằm đây sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ biết, rồi sẽ chuyển hướng nhắm vào cháu. Cháu nên cẩn thận với mọi hành động của mình.
Hơn ai hết Mẫn hiểu tình hình hiện tại. Nhìn vào bộ hồ sơ cầm trên tay, anh tự hứa với bản thân sẽ bảo vệ những gì thuộc về mình đến cùng.
Tối muộn Thảo trở về nhà. Vừa ra khỏi thang máy, cô đã bắt gặp bóng lưng người mình mong nhớ. La Thái Mẫn đứng dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, gương mặt không giấu nổi vẻ mệt mỏi. Không biết anh đã đợi từ khi nào mà lại chẳng gọi điện cho cô. Trái tim Thảo chợt quặn thắt, cô muốn lao đến, chui vào vòng tay ấm áp ấy, nhưng lý trí lại giữ chặt đôi chân, chẳng thể nhấc nổi. Thảo không biết phải tiếp tục đối diện với tình cảm này ra sao, đã từng hứa sẽ không bao giờ buông tay, nhưng hiện tại lại không cách nào nắm chặt. Thảo sợ những lời mẹ cô nói đã làm anh tổn thương, sợ mình không còn xứng với tình yêu của anh nữa. Cô không muốn anh phải vì mình mà chịu đựng sự dằn vặt trong lòng. Giấc mộng ban sáng như nhắc nhở cô về kết cục cho việc cố chấp bên nhau: những vết thương trên người Mẫn sẽ ngày càng nhiều thêm mà thôi.
Mẫn quay người lại khi nghe thấy tiếng bước chân. Anh trông thấy Thảo đang mỉm cười với mình, một nụ cười gượng gạo đến đau lòng. Mẫn bước đến thật nhanh, không một động tác thừa, ôm lấy cô vào lòng. Sự thân thuộc của Mẫn làm Thảo vỡ òa, cô đưa tay ôm chặt tấm lưng rộng lớn của anh. Cả hai không cần nói gì cũng hiểu đối phương đang mong nhớ mình đến nhường nào.
Mẫn đưa tay ôm lấy gương mặt Thảo, ngón cái chạm nhẹ lên môi cô. Sau vài giây lưỡng lự, anh vẫn không kiềm chế được mà cúi xuống hôn cô một cách mạnh bạo. Lý trí của Thảo cũng không thể chống cự nữa, cứ mặc cho cơ thể đang khao khát dục vọng này chiếm hữu. Cánh cửa nhà vừa mở ra, những lớp áo quần liên tục được cởi bỏ. Hai cơ thể trần trụi đan xen vào nhau, cả không gian tĩnh lặng chỉ còn nghe thấy âm thanh da thịt chạm vào cùng những tiếng thở dồn dập. Mẫn để lại trên khắp cơ thể Thảo những vết hôn sâu, không một chỗ nào bỏ sót, như muốn in dấu ngày hôm nay khiến Thảo không thể nào quên.
– Em có thể đợi anh không?
Thảo nằm trong lòng Mẫn, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Cô hiểu ý của anh: lần gặp mặt này có thể là lần cuối trước khi chia ly, anh phải trở lại thế giới của mình, trở thành một La Thái Mẫn tài giỏi, đầy kiêu hãnh của gia tộc. Thảo gật nhẹ đầu. Dù không biết phải chờ đợi đến khi nào, nhưng cô vẫn tin vào anh, hy vọng cái gật đầu này có thể giúp anh an lòng mà chiến đấu với cuộc sống đầy khắc nghiệt. Thảo biết khi Mẫn rời đi cô sẽ rất đau lòng, nhưng nghĩ đến gia đình hai bên, có lẽ đây là lựa chọn đúng đắn nhất. Thảo sẽ vì câu nói này của anh mà chờ đợi, chờ đợi những cố gắng của cả hai sẽ xoa dịu những vết thương cũ.
Thảo không biết rằng việc đưa ra lựa chọn này khiến Mẫn còn đau đớn nhiều hơn, nhưng vì sự an toàn của Thảo, anh buộc phải đẩy cô ra xa mình. Anh không biết những kẻ tàn nhẫn đó sẽ có thể làm được những gì. Anh không muốn liên lụy đến cô, càng không muốn cô vì mình mà lo lắng.
Mẫn đứng dậy, lấy từ túi áo ra thứ gì đó, rồi vòng tay qua cổ cô đeo vào. Ánh sáng từ ban công rọi vào sợi dây chuyền, phản chiếu lên mặt Thảo. Mẫn hôn lên trán cô.
– Nó sẽ thay anh ở bên cạnh em, hãy sống thật khỏe mạnh nhé.