Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 211: "Hãy đợi anh"
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 211 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có chứa nội dung hình ảnh. Nếu bạn không xem được, vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh trong trình duyệt.
Nhìn bóng lưng mệt mỏi của mẹ, Thảo chợt nhận ra có lẽ mình đã nói quá lời. Cảm giác vừa giận vừa thương khiến Thảo không kìm được mà ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. Mẫn nhẹ nhàng ngồi xuống, ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ tấm lưng gầy để an ủi. Anh không thể nói gì, chỉ có thể khắc cốt ghi tâm, nguyện dành cả đời còn lại để báo đáp tấm chân tình này.
Đôi mắt ai nấy đều đỏ hoe vì mối nhân duyên đầy nghiệt ngã này. Liệu lựa chọn nào mới có thể dẫn đến một kết cục tốt đẹp, để không ai phải chịu tổn thương?
Sau khi biết Mẫn tự ý sắp xếp lại lịch trình để bay về gặp Thảo, Chủ tịch không hề tức giận. Điều đó cũng nằm trong kế hoạch của ông. Ông muốn cho Mẫn thấy không chỉ mình ông phản đối mối nhân duyên này, mà việc hai người ở bên nhau vốn dĩ là điều không thể. Nếu Thảo còn tỉnh táo, cô sẽ biết đâu là lựa chọn tốt nhất dành cho mình.
Mẫn đứng trong phòng của bố, chất vấn ông trong sự uất hận: "Tại sao bố cứ muốn phá hủy hạnh phúc của con? Chẳng lẽ những gì con đang cố gắng là không đủ để tự chọn cho mình một người đồng hành hay sao?"
- Con đừng làm loạn nữa, đó là hiện thực. Hãy quay về vị trí của mình đi.
Lời nhắc nhở nghe tưởng chừng nhẹ nhàng nhưng lại như một cú tát thẳng vào mặt Mẫn. Bàn tay anh nắm chặt như muốn bóp nát sự bất lực đang dâng trào. Trong thâm tâm, anh hiểu, dù thế nào cũng không thể ép buộc cô ấy vì mình mà bỏ mặc gia đình. Cả tình yêu và sự nghiệp, Mẫn đều không muốn buông tay. Anh tự hỏi bản thân đã cố gắng đến vậy tại sao vẫn không thể có được một cuộc sống như mình mong muốn, là anh quá tham vọng hay sự nỗ lực này vẫn chưa đủ?
Thảo nhìn Mẫn rời đi trong im lặng. Cô không thể hứa hẹn với Mẫn điều gì, và anh cũng biết cả hai cần cho nhau thời gian để nhìn nhận lại mọi việc. Bây giờ, việc Mẫn có thể làm là chờ đợi. Anh sẽ chờ cho đến khi gia đình Thảo có thể chấp nhận mình, với tư cách là một người đàn ông thật lòng yêu cô, chứ không phải là con trai của một ai đó. Anh sẽ không ngừng cố gắng để chứng minh cho mọi người thấy, anh hoàn toàn có thể đứng vững một mình, là chỗ dựa vững chắc cho người thân. Anh hy vọng Thảo cũng vậy, cô vẫn sẽ đặt niềm tin vào tình yêu này, cùng anh chờ đợi một ngày tình yêu này được cả thế giới công nhận.
"Hãy đợi anh".
Đó là tin nhắn cuối cùng Mẫn nhắn cho Thảo trước khi rời đi, nhưng cô lại không thể nhắn lại. Cô không biết anh đang nói cô hãy đợi anh sắp xếp lại cảm xúc của mình, hay đợi anh quay về thuyết phục bố mẹ cô một lần nữa. Thảo sợ những lời nói của mẹ đã làm anh tổn thương và xấu hổ. Cứ nghĩ đến đây, lồng ngực cô lại như bị bóp nghẹn. Liệu tình cảm của anh có đủ mạnh mẽ để tiếp tục chịu đựng không?
Sau một đêm khóc sưng húp cả mắt, mẹ vẫn không nhìn mặt cô, cũng không thèm nói một lời nào, như thể đã mặc kệ đứa con gái bất hiếu của mình. Bố ở giữa cũng thật khó xử, ông cứ động viên Thảo xin lỗi mẹ, nhưng câu nói tưởng chừng đơn giản này cô lại không cách nào thốt ra.
Thảo đã suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ cô còn quá nhỏ, chưa thể hiểu hết nỗi khổ tâm của cha mẹ. Mọi thứ không hề đơn giản như cô mong muốn, có những sự việc không phải muốn quên là quên được, muốn tha thứ là tha thứ được. Cô không thể bỏ mặc nỗi đau khổ của mẹ mà sống hạnh phúc được. Cuộc đời còn dài, cô buộc phải học cách chấp nhận, chấp nhận sự thật dù không mong muốn, chấp nhận buông bỏ những thứ không thuộc về mình.
Tối đến, Thảo chuẩn bị hành lý để trở lại Sài Gòn làm việc, mẹ vẫn không ra chào tạm biệt. Chỉ có bố chở cô ra bến xe. Trên đường đi, cả hai bố con đều im lặng. Bố không ép buộc Thảo phải từ bỏ niềm đam mê của mình nữa. Qua sự việc này, ông thấy con gái mình đã trưởng thành và biết suy nghĩ hơn rồi, ông chỉ mong cô có thể sống vui vẻ, nỗ lực phát triển bản thân mình. Nhìn bộ dạng ủ rũ của Thảo, ông cảm thấy thật có lỗi với con. Nếu không vì sự việc năm đó, Thảo và Mẫn có lẽ đã có được một cuộc sống hạnh phúc hơn bây giờ chăng?
Đưa Thảo lên xe, ông cố gắng mỉm cười, cổ vũ tinh thần con gái cho phấn chấn hơn: "Con nhớ giữ gìn sức khỏe, chăm chỉ làm việc. Bố ở nhà sẽ động viên mẹ, con không cần lo."
Những lời nói ấy lại làm đôi mắt Thảo ngấn nước. Sự bao dung của bố khiến cô cảm thấy mình thật sự là một đứa con tồi. Người ích kỷ chính là cô chứ không ai khác, cố chấp vì tình cảm của bản thân khiến bố mẹ phải đau lòng. Thảo nhìn bóng lưng bố quay đi, cô cảm thấy không nỡ. Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này chứ? Thảo không muốn mình mang theo sự hối hận mà rời đi, cô chạy thật nhanh xuống trước khi chiếc xe lăn bánh, ôm lấy bố từ phía sau.
- Con xin lỗi, con xin lỗi bố. Con sai rồi, con sẽ chăm chỉ làm việc, kiếm thật nhiều tiền để bố mẹ sống sung sướng. Bố đừng lo nhé!
Bố Thảo bất ngờ đứng yên tại chỗ, lặng lẽ gật đầu, không giấu nổi đôi mắt đang đỏ hoe của mình. Ông quay lại vỗ nhẹ vào vai cô vài cái: "Con nhớ gọi điện xin lỗi mẹ nhé!"
Thảo gật đầu đáp lại, cô biết bản thân còn nợ mẹ một lời xin lỗi. Tự nhiên lúc này, đôi chân cô lại chẳng muốn đi nữa, cô cúi đầu lí nhí trong miệng: "Hay con ở lại với bố mẹ!"
- Con như vậy là trốn tránh trách nhiệm đấy. Lúc nào mệt mỏi quá thì quay về, bây giờ con còn nhiều việc phải làm mà.
Ông Hùng đẩy Thảo quay lại xe kẻo lỡ chuyến. Chiếc xe dần rời đi, hai bố con cứ dõi theo nhau cho đến khi khuất bóng.
Tờ mờ sáng, Nga mở cửa đón Thảo. Trông thấy bộ dạng thất thần của bạn mình, Nga lo lắng hỏi han: "Sao thế, bà không khỏe à?"
Thảo chỉ lắc đầu đáp lại: "Bà vẫn khỏe."
- Ơ thế sao trông mày ủ rũ thế kia, có chuyện gì à?
- Tao hơi mệt thôi, vào trong nghỉ ngơi đã, lát nói chuyện sau.
Từ đôi mắt vô hồn ấy, Nga biết Thảo đã gặp chuyện không vui ở quê, nhưng chắc cũng khó mà nói ra ngay lúc này được. Nga không hỏi gì thêm nữa, chắc lúc này Thảo cần sự im lặng để suy nghĩ. Nga dự định nói với Thảo chuyện cô sẽ chuyển đến sống cùng với Tuấn Anh, nhưng với tình hình này, Nga không thể rời đi được. Cô hiểu những lúc thế này cần nhất là có một người ở bên.
"Ting tong," tiếng chuông cửa vang lên. Thảo nửa tỉnh nửa mơ đi ra mở cửa, miệng thì càm ràm nhưng chân vẫn bước đi một cách vô thức. Cánh cửa vừa mở ra, đứng trước mặt cô là một người đàn ông với cơ thể nhuốm đầy máu. Anh đổ gục xuống trước mặt cô, mặt Thảo xanh mét.