214. Chương 214: Ai vừa đến thăm anh à?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 214: Ai vừa đến thăm anh à?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 214 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến Nga khẽ rụt người lại vì nhột, cô ôm lấy mặt anh, nhìn thẳng vào mắt anh đáp: "Em cũng yêu anh!"
Không gì có thể diễn tả hết niềm hạnh phúc trong lòng hai người lúc này, cho dù bên ngoài có là tận thế đi nữa cũng không thể ngăn cản họ trao cho nhau một đêm nồng cháy. Quần áo vương vãi khắp phòng. Tuấn Anh mạnh mẽ chiếm lấy thân thể mềm mại của Nga, khắp nơi đều lưu lại những dấu hôn chưa phai. Trong không gian mờ ảo, chỉ còn tiếng móng tay cào nhẹ lên mặt ghế, tiếng da thịt va chạm, cả hai cùng đạt đến khoái cảm tột đỉnh. Sau một tiếng gầm khẽ, Tuấn Anh trút bỏ toàn bộ bên trong, không để một giọt tinh túy nào thoát ra ngoài.
Anh sẽ không nói cho Nga biết đây là cách anh đã làm. Anh muốn cô mang trong mình giọt máu của anh, để không ai có thể ngăn cản hai người kết hôn. Với khao khát giữ cô ở bên, Tuấn Anh không thể chần chừ thêm nữa.
Hôm sau, Thảo nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Nga, cô không kìm được xúc động, ôm chầm lấy bạn thân bật khóc. Cuối cùng, sau bao nhiêu sóng gió, Nga cũng đã tìm được bến đỗ của mình. Đáng lẽ Thảo nên vui mừng cho Nga, nhưng cảm giác sắp phải chia xa khiến cô không nỡ chút nào. Cô biết mình không thể giữ Nga ở lại mãi được.
"Mày chuyển đến nhà anh Tuấn Anh đi, ngày nào cũng đi đi về về rõ khổ!"
Nga chợt xị mặt xuống: "Nhưng mà mày ở một mình ổn chứ? Tao lo cho mày lắm!"
"Gớm, mày lại như bố mẹ tao đấy à. Mày chuyển đi rồi tao sẽ tìm bạn cùng phòng khác, yên tâm đi."
Nga nhìn Thảo với ánh mắt biết ơn: "Tao sẽ thường xuyên về thăm mày, đừng buồn nhé!"
"Buồn chứ, nhưng biết làm sao được. Ai rồi cũng phải lấy chồng mà. Thế dự định bao giờ tổ chức lễ cưới?"
Nga khẽ thở dài: "Tao còn chưa gặp bố mẹ anh ấy nữa, không biết họ có chấp nhận không?"
Thảo nắm lấy tay Nga an ủi, cô hiểu được cảm giác lo lắng này: "Không sao đâu. Tuấn Anh đã quyết định cầu hôn mày chứng tỏ anh ấy biết bố mẹ mình sẽ đồng ý. Tự tin lên."
Trái ngược với lo lắng của Nga, bố mẹ Tuấn Anh vô cùng mong chờ ngày được gặp cô. Bé Thư đã kể cho họ nghe về lần gặp Nga, còn gửi cho mẹ anh bức ảnh Tuấn Anh nắm tay Nga qua đường. Dù chỉ là chụp từ phía sau, họ vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt ngập tràn tình yêu của con trai mình. Mẹ anh vui mừng đến độ đặt ngay tấm ảnh đó làm hình nền cuộc gọi của anh. Mỗi lần nhìn ảnh, bà đều phải thốt lên trong lòng: "Hai đứa đẹp đôi thật."
Bố mẹ Tuấn Anh đều là người làm kinh doanh, nhưng cũng rất chú trọng tình cảm gia đình. Nhìn con trai cứ lao đầu vào công việc như vậy khiến mẹ anh lo lắng, bà đã nhiều lần sắp xếp cho anh đi xem mắt nhưng anh đều từ chối. Khi biết con trai có bạn gái, bà vui mừng thúc giục anh dẫn về ra mắt, nhưng Tuấn Anh lại luôn lấy lý do trì hoãn. Hôm nay, khi nghe anh báo tin đã cầu hôn cô gái ấy, bố mẹ lập tức gác lại toàn bộ công việc để bay về Việt Nam gặp mặt con dâu tương lai của mình.
Trong thời gian này, La Thái Mẫn thay bố điều hành công ty, mở rộng thị trường ra thế giới. Bệnh tình của ông nhờ được phẫu thuật kịp thời đã có nhiều tiến triển tốt. Mỗi tháng, Mẫn lại phải bay đến một đất nước khác để xử lý công việc. Những bức ảnh Nga gửi đến như liều thuốc giúp anh kiên trì mỗi ngày, biến nỗi nhớ trong tim thành sức mạnh, thôi thúc bản thân không được nản lòng.
Ông Hùng không biết vì sao lại nhận được lời mời làm cố vấn chế tác cho một công ty nước hoa mới thành lập tại quê nhà. Ông nghĩ chắc có lẽ một đồng nghiệp nào đó đã giới thiệu. Lời mời này như một ngọn nến thắp sáng niềm hy vọng quay trở lại thời huy hoàng trước đây. Thời gian qua, ông luôn phải lén lút dùng vài ba dụng cụ đơn giản để chế tạo nước hoa cho con gái. Tuy rất khổ cực nhưng điều đó giúp ông giải tỏa cảm giác bứt rứt trong lòng.
Sau nhiều ngày thuyết phục, cuối cùng vợ ông cũng đồng ý cho ông quay lại với đam mê của mình. Bà biết ông vẫn không từ bỏ, bà đã phát hiện ra những dụng cụ điều chế được giấu sau khu cất giữ đồ đạc, kể cả những lọ nước hoa mà Thảo dùng hàng ngày, bà biết tất cả đều do ông lén lút làm ra. Lời trách móc hôm ấy của Thảo đã khiến bà suy nghĩ cho chồng mình nhiều hơn. Bà nhận ra không nên cố chấp vì những sai lầm trong quá khứ nữa. Cũng đã đi qua hết nửa đời người, còn bên nhau được ngày nào thì nên trân trọng, biết đâu mai này chỉ còn lại những tiếc nuối không thể quay lại.
Thảo nhận được điện thoại của bố, biết tin ông sắp quay trở lại với công việc yêu thích thì vô cùng vui mừng. Cô cứ hỏi đi hỏi lại, không dám tin đây là sự thật. Mẹ đã lựa chọn mở lòng với bố, chắc hẳn cũng sẽ sớm đón nhận tình cảm của cô. Thảo như được tiếp thêm động lực. Thời gian trôi qua rất nhanh, sẽ có ngày những cố gắng của cả hai được đền đáp, Thảo tin là vậy.
Hôm nay, khi đang làm việc, Thảo nhận được một bức thư do mẹ của Mẫn gửi đến. Bà đã ra nước ngoài định cư. Bà xin lỗi Thảo rất nhiều vì đã khiến cô phải chứng kiến cảnh tượng đau lòng, và cũng cảm ơn Thảo rất nhiều vì đã bao dung cho những việc đã qua. Bây giờ, không còn vướng bận điều gì nữa, bà muốn đi tìm một cuộc sống mới hoặc có thể là một hạnh phúc mới. Bà động viên Thảo chăm sóc bản thân mình thật tốt, hãy cố gắng chờ đợi, ông trời chắc chắn sẽ không phụ lòng một ai, đặc biệt là với cô gái có trái tim nhân hậu như Thảo.
Chiều muộn sau khi tan làm, Thảo ghé qua một cửa hàng hoa. Cô chọn mua một bó hoa cúc dại rồi mang đến bệnh viện. Vì không thể vào trong, cô chỉ nhờ cô y tá chuyển tới phòng chăm sóc đặc biệt.
Tiếng trẻ con ồn ào khiến người đàn ông nằm trên giường tỉnh giấc. Thì ra là tiếng chơi đùa của cậu con trai bé bỏng. Người vợ trẻ bước đến, nhẹ nhàng đỡ ông ngồi dậy.
"Anh dậy ăn tối rồi đi dạo chút nhé, đừng ngủ nhiều quá không tốt đâu."
Bố Mẫn khẽ gật đầu. Người vợ bày đồ ăn ra bàn, nhìn thấy bình hoa vừa mới thay liền thắc mắc:
"Ai vừa đến thăm anh à?"
Bố Mẫn khẽ liếc mắt qua bình hoa. Ông không thích hoa cũng không quan tâm đến những thứ như này, lắc đầu đáp: "Chắc bệnh viện mới thay."
"Nhìn xinh nhỉ, em cũng thích hoa này, nó tượng trưng cho niềm hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn đấy."
Cô y tá vừa đi vào để phát thuốc, thấy hai vợ chồng thắc mắc liền lên tiếng giải thích: "Có một cô bé đã mang đến và nhờ cháu cắm đấy ạ. Chắc cô ấy rất mong chú mau khỏe lại nên chú cố gắng ăn uống đầy đủ nhé!"
Một sự trầm lặng chợt xuất hiện trên khuôn mặt ông. Ông biết cô bé mà y tá nhắc đến không ai khác ngoài Thảo. Những người khác đều bị vẻ ngoài nghiêm túc của ông dọa sợ, họ muốn né tránh ông còn không hết, làm gì có ai dám mang hoa đến đây như thế này. Chỉ có cô bé gan dạ này không vì quyền lực của ông mà khiếp sợ, dù ông có đe dọa bao nhiêu lần đi nữa vẫn nhất quyết không buông tay. Thảo giống như những bông hoa nhỏ không sắc không hương này, tuy bề ngoài không có gì đặc biệt nhưng lại mang trong mình một sức sống mãnh liệt. Giờ ông đã hiểu vì sao Mẫn lại trân quý cô gái này đến vậy. Ông đã nhìn cô ấy bằng một cái nhìn khác, có lẽ nên buông bỏ định kiến trong lòng, để lũ nhỏ có thể sống theo cách mà chúng đã lựa chọn, dù kết quả có thế nào thì chúng cũng phải tự mình chấp nhận.
Thời gian tổ chức hôn lễ của Nga đã được ấn định, và đương nhiên người phù dâu quan trọng nhất không thể thiếu Thảo. Nga dẫn Thảo đến một vài cửa hàng áo cưới nổi tiếng để xem trước. Nhìn Nga khoác lên những bộ váy cưới lộng lẫy, lòng Thảo cũng xốn xang theo. Nga sắp trải qua khoảnh khắc mà người con gái mong đợi nhất trong đời, còn Thảo lại không biết bản thân sẽ đi về đâu. Nỗi nhớ Mẫn hiện lên khiến khóe mắt cô cay cay. Cô mở điện thoại ra ngắm nhìn những bức ảnh đã chụp, tự hỏi anh có chăm sóc bản thân mình tốt không, có nhớ đến cô nhiều không, khi nào mới có thể gặp lại nhau. Bàn tay Thảo chạm vào chiếc váy cưới đặt bên cạnh, liệu cô có thể mặc nó, khoác tay Mẫn đi vào lễ đường chứ?