Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 215: Hạnh phúc vẹn tròn
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 215 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật trùng hợp, khi Thảo đang đợi Nga thử váy cưới, tấm rèm gần đó kéo ra, Thảo vô cùng ngạc nhiên khi thấy Mai, cô bạn đồng nghiệp cũ. Mai cũng bất ngờ không kém khi gặp Thảo, liền bỏ mặc bộ váy cưới nặng nề mà bước tới nắm lấy tay Thảo. Từ khi Thảo chuyển sang công ty mới, cả hai rất ít có cơ hội gặp nhau.
“Thảo cũng chuẩn bị kết hôn ư?” Mai từng chứng kiến một phần cuộc tình đầy sóng gió nhưng cũng rất mãnh liệt giữa Thảo và vị giám đốc kia. Giờ đây, nếu Thảo chuẩn bị kết hôn với người khác thì quả là đáng tiếc, bởi hai người đã từng yêu nhau sâu đậm đến vậy.
Thảo vội xua tay: “Không, mình chỉ đi cùng bạn thôi. Mai sắp kết hôn à? Có phải là anh quản lý hồi đó không?” Thảo vừa buột miệng hỏi xong thì nhận ra mình lỡ lời. Nếu không phải người đó, chẳng phải sẽ khiến Mai khó xử sao.
Mai khẽ mỉm cười gật đầu, ánh mắt hướng về phía người đàn ông đang chọn váy cưới ở đằng xa. Thảo thở phào nhẹ nhõm, nắm tay Mai chúc mừng.
“Chúc mừng Mai nhé, phải thật hạnh phúc đó!”
“Cảm ơn Thảo, Mai sẽ gửi thiệp sau, nhớ đến dự nhé!”
“Chắc chắn rồi! Mà... dạo này, công việc vẫn ổn chứ?”
“Vẫn ổn, công ty mở rộng ra nhiều thị trường hơn nên việc cũng nhiều hơn chút. Còn Thảo thì sao, công việc bên đấy thế nào?”
“Công việc của Thảo cũng đang rất tốt.”
“À...” Mai đang định nói gì đó, nhưng còn ngần ngại chưa biết mở lời thế nào thì tiếng gọi của chồng vọng đến. Mai đành quay người: “Vậy gặp lại Thảo sau nhé.”
Thảo nhìn Mai rời đi trong tiếc nuối, vốn muốn hỏi thăm thêm nhiều điều nhưng lại e ngại Mai sẽ biết chuyện tình cảm không mấy suôn sẻ của mình nên đành thôi. Vậy là cô gái ấy cũng đã tìm được người để nương tựa suốt quãng đường còn lại. Thảo mừng vì những người cô yêu quý đều tìm được bến đỗ hạnh phúc của cuộc đời mình. Dù biết rằng phía sau cánh cửa hôn nhân sẽ còn nhiều thử thách, không phải lúc nào cũng là một màu hồng như mong đợi, nhưng chỉ cần cả hai dũng cảm chấp nhận ở bên nhau thì nhất định sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.
Hôm nay là một ngày tuyệt đẹp. Bãi biển xanh ngát, bãi cát trắng mịn, những bông hoa hồng lung linh khoe sắc theo làn gió. Đây chính là nơi Tuấn Anh nắm tay Nga bước vào lễ đường, cùng nhau đọc lời thề nguyện, cùng trao nhau chiếc nhẫn tình yêu. Mọi người đều xúc động trước những lời nói chân thành của cô dâu chú rể. Bố mẹ Nga ngồi phía dưới cũng phải che mặt lau đi những giọt nước mắt hạnh phúc. Thảo vô cùng tự hào khi có những người bạn sống tích cực như vậy, luôn không ngại cho đi tình yêu thương quý giá của mình, không sợ chê cười, không sợ tổn thương. Thảo thầm cầu nguyện cho họ sẽ luôn nhận được những điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời về sau.
Một ngày trước hôn lễ, dù ở nơi xa, Mẫn vẫn gửi lời chúc phúc cho Nga bằng một phong bì lớn. Anh cảm ơn cô đã luôn ở bên động viên Thảo và hy vọng cô sẽ không "vì tình mà bỏ bạn”. Khi đọc được lời chúc "dằn mặt" này, Nga đã phải bật cười chửi rủa Mẫn một trận.
Sau lễ cưới ngọt ngào là màn tung hoa. Những cô gái đang mong ngóng một đám cưới lung linh đều tranh nhau xếp hàng, hy vọng có thể bắt được đóa hoa thiêng liêng này. Riêng Thảo chỉ đứng nép mình sang một bên, nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ. Bản thân cô cũng ao ước có được một kết cục viên mãn như vậy, nhưng cô biết mình vẫn cần phải kiên nhẫn chờ đợi.
Nga ngó nghiêng xung quanh một lúc như tìm kiếm điều gì đó, rồi cô không ném hoa lên nữa mà chạy thẳng đến chỗ phù dâu, nơi Thảo đang đứng, nhét đóa hoa vào tay Thảo.
“Đóa hoa này là của mày đó!”
Rồi đặt vào tay kia Thảo một chiếc chìa khóa, bên trên có khắc số phòng 202.
Thảo đơ người trong vài giây vì không hiểu chuyện gì. Nhìn con số trong lòng bàn tay, Thảo chợt nhớ ra, đây chẳng phải là số phòng lần đầu tiên cô gặp Mẫn sao.
Cô nhìn Nga với ánh mắt nghi hoặc. Nga khẽ gật đầu nhẹ, nhưng Thảo vẫn không tin vào suy đoán của mình, cứ nhìn Nga một cách khó hiểu.
“Đi đi, còn đợi gì nữa!” Nga quay người Thảo lại, đẩy cô bước đi về phía con đường trước mặt.
Thảo không còn suy nghĩ được gì nữa, trong đầu cô chỉ còn hình bóng của anh. Cô cởi phăng đôi giày cao gót đang mang, chạy thật nhanh trên nền cát lún. Những cánh hoa trên tay bị làn gió thổi bay, bay lượn như đang nhảy múa trong không trung, tạo nên một cảnh tượng đẹp như trong phim.
Mọi người xung quanh không hiểu vì sao Thảo lại làm vậy, trầm trồ nhìn nhau thắc mắc. Tuấn Anh cũng nhướng mày nhìn Nga muốn biết lý do. Nga khẽ mỉm cười, chỉ có cô hiểu cảm giác mong chờ trong lòng Thảo lúc này, hy vọng Thảo sẽ nắm lấy hạnh phúc của mình.
Đứng trước căn phòng 202, nhịp tim Thảo đập nhanh, hồi hộp như lần đầu tiên gặp Mẫn. Cô đẩy nhẹ cánh cửa bước vào, mùi nước hoa quen thuộc thoang thoảng bay tới. Những cánh hồng đỏ được rải từ ngoài cửa dẫn lối vào sâu bên trong. Thảo không khỏi ngạc nhiên, xung quanh phòng đều là những bức ảnh mà Nga đã chụp trộm. Cô không hề hay biết suốt thời gian qua anh vẫn luôn dõi theo mình, đôi mắt dần hoen đỏ. Thảo bước theo những cánh hồng, cho đến khi thấy bóng lưng thân quen. La Thái Mẫn từ từ quay người lại, ánh mắt si mê dành cho Thảo vẫn chẳng hề thay đổi. Trên tay anh là đóa hoa cúc dại, anh bước đến gần.
“Xin lỗi đã để em đợi lâu rồi!”
Thảo không kìm được xúc động, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống. Bao nhiêu dồn nén bấy lâu giờ có thể thoải mái tuôn trào. Mẫn ôm cô vào lòng, cứ để mặc những giọt lệ tuôn rơi cho đến khi cô bình tâm lại. Anh vuốt ve mái tóc đã dài tự lúc nào.
Mẫn nhìn xuống đôi chân trần của Thảo, đôi mày anh chau lại. Anh bế cô lên giường, lấy khăn lau đi những hạt cát, đau lòng trách móc.
“Giày của em đâu? Sao lại đi chân không như vậy, nhỡ bị thương thì sao?”
Thảo đã bình tĩnh lại, cô sụt sịt, lau đi khóe mắt còn đọng nước: “Em chỉ muốn chạy đến thật nhanh thôi!”
Mẫn hôn lên trán cô, không ngờ cô đã mong ngóng anh đến thế: “Ngốc ạ, anh vẫn luôn ở đây mà!”
Mẫn lấy trong áo khoác ra một chiếc hộp, rồi mở ra trước mặt Thảo. Đây chính là chiếc nhẫn duy nhất, do chính anh tự tay thiết kế dành riêng cho ngày đặc biệt này.
“Hãy ở bên anh nhé!”
Những giọt nước mắt vừa lau đi lại lần nữa lăn dài. Nếu có những tia nắng xuyên qua, e là cũng thấy được màu hồng rực rỡ bên trong. Cuối cùng, sau bao nhiêu khó khăn và thử thách, cả hai đều có thể nắm lấy tay nhau đi tiếp phần đời còn lại.
Thảo gật đầu, đưa tay ra. Mẫn đeo lên chiếc nhẫn, đánh dấu người con gái thuộc về mình. Cả hai dành cho nhau nụ hôn thắm thiết, hai thế giới hòa vào làm một. Từ nay về sau, sẽ luôn có một người đi bên cạnh, dù vui sướng hay khổ đau. Nhớ đến những gì đã trải qua, họ sẽ giữ chặt tay nhau bước tiếp trên đoạn đường dài đang chờ đợi phía trước.