Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 23: Anh vẫn ác cảm với nước hoa sao?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này chứa hình ảnh. Nếu bạn không thấy nội dung, vui lòng bật chế độ hiển thị ảnh trên trình duyệt.
"Thì... của một anh trong công ty cho tao mượn thôi." Thảo ngập ngừng đáp.
"Ối chà chà! Mới đi làm đã có anh để ý rồi, sướng nhé! Đẹp trai không? Cao không? Nhà giàu không? Ở đâu?" Nga tuôn một tràng câu hỏi dồn dập, khiến Thảo choáng váng.
"Tao không biết, tao chỉ mượn áo thôi, không có gì hết, mày đừng nghĩ lung tung." Nói rồi, Thảo đi thẳng về phía phòng mình.
"Mày ngốc quá, làm gì có thằng đàn ông nào cho con gái mượn áo khoác che chắn mà lại không có ý gì chứ." Nga chạy theo sau, nói với Thảo.
"Hôm nay tao mệt lắm, không có sức trả lời mấy câu hỏi vớ vẩn của mày." Thảo bước vào phòng, đóng cửa cái rầm khiến mặt Nga suýt nữa thì đập vào.
"Mày tin tao đi, tao dám chắc với mày đấy, Thảo." Nga vẫn đứng ngoài cửa không ngừng nói vọng vào.
Thảo nằm lên giường, kéo chăn trùm kín, cảm giác thật dễ chịu. Lời Nga nói khiến Thảo nhớ lại đêm đầu tiên của cô và La Thái Mẫn. Anh đã khoác chiếc áo sơ mi của mình cho cô. Chẳng lẽ mọi chàng trai đều làm như vậy sau khi phát sinh quan hệ với một cô gái lạ sao? Những cử chỉ tuy nhỏ nhặt nhưng vô cùng tinh tế ấy lại vô tình làm Thảo cảm thấy rung động. Thế nhưng cô không dám nghĩ nhiều, không thể đặt tình cảm vào một mối quan hệ mập mờ như vậy được, càng không thể để mình trở thành thú tiêu khiển của giới thượng lưu đó.
Sau khi đưa Thảo về nhà, La Thái Mẫn lái xe đến quán rượu quen thuộc anh thường lui tới, nơi những vũ công chân dài gợi cảm đang nhảy múa trên sân khấu.
"Đến lâu chưa?"
Mẫn bước tới vỗ vai Tony. Tony là bạn trong giới kinh doanh của Mẫn, cũng là bạn thân từ nhỏ, nổi tiếng là anh chàng đào hoa, chịu chơi bậc nhất Sài thành. Anh sẵn sàng bao trọn một hộp đêm chỉ để ngắm cô vũ công xinh đẹp mà mình để ý. Các cô gái chỉ cần đi chơi với anh vài ngày cũng đã sắm được vô số hàng hiệu đắt đỏ. Tuy vậy, tính cách Tony lại khá hay, dám chơi dám chịu, luôn biết chừng mực đúng lúc đúng thời điểm, không để ảnh hưởng đến gia đình và công việc.
Tony lấy một ly rượu đưa cho Mẫn.
"Tối nay có một em tươi lắm, muốn vui vẻ chút không?" Tony đưa mắt về phía cô gái đang nhảy múa trên sàn, ra ám hiệu.
"Dạo này tôi không có hứng thú." Mẫn cầm ly rượu đưa lên môi nhấp một ngụm.
"Thế dạo trước ông cũng có hứng thú à? Tôi còn tưởng ông mắc bệnh sinh lý cơ. Nói thật với tôi xem, bao lâu rồi ông không đụng vào phụ nữ?" Tony nhếch mép châm chọc.
La Thái Mẫn chỉ lắc đầu cười, tay cầm ly rượu xoay nhẹ theo vòng tròn, nhìn viên đá va vào thành ly tạo nên âm thanh leng keng. Nhớ lại đêm mặn nồng hôm ấy, khóe môi Mẫn lại khẽ cong lên. Đúng là một cảm giác khó thể quên được, chắc hẳn anh đã bị Thảo mê hoặc mất rồi.
Khi La Thái Mẫn đến, anh chợt trở thành tâm điểm. Các cô gái đều đổ dồn ánh mắt si mê về phía anh, một vẻ đẹp lãng tử khiến bao con tim thổn thức. Có một cô gái xinh đẹp, mặc chiếc váy nhũ ánh kim, cổ khoét sâu để lộ bầu ngực trắng nõn, ẩn hiện mỗi khi cô bước đi. Phía sau lưng chỉ có vài sợi vải dùng để che hờ tấm lưng trắng mịn. Cô gái bước điệu đà tiến đến đứng gần La Thái Mẫn, gọi một ly rượu rồi quay sang mời anh. Khi cô ngồi xuống ghế, nơi ngực váy bị hé rộng, cả bầu ngực như lọt vào tầm mắt của người bên cạnh. La Thái Mẫn đưa tay vén mái tóc cô ra sau. Gương mặt cô gái mừng thầm, đưa ngực tiến sát lại gần tay anh, không ngừng kích thích. Mẫn cúi xuống tai cô rồi nói:
"Tôi nghĩ cô nên thay nước hoa đi! Mùi này làm tôi không chịu được."
Cô gái bị Mẫn chọc tức, đặt mạnh ly rượu xuống bàn rồi bỏ đi. Tony bên cạnh đang muốn xem kịch vui, không ngờ lại bị Mẫn làm cho cụt hứng như vậy. Tony lên tiếng hỏi:
"Anh vẫn ác cảm với nước hoa sao? Đã lâu vậy rồi."
"Không, bây giờ đỡ nhiều rồi. Đã có mùi làm tôi không còn thấy khó chịu nữa."