Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 24: Tôi Muốn Gì Được Nấy
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Ông không mua được đâu! – Mẫn nhếch mép cười.
- Sao lại không? Không có gì tôi muốn mà không đạt được cả.
Tony ra vẻ đầy tự tin, còn Mẫn chỉ biết lắc đầu cười. Ngay cả người có sức hút như anh đây còn khó lòng tiếp cận được cô ấy, huống chi một kẻ phóng đãng như ông bạn thì e rằng đến gần còn khó hơn. Mẫn cũng có chút e ngại Tony, nghĩ tốt nhất mình không nên xen vào chuyện này.
Tony ra hiệu cho cô gái đang múa trên sân khấu lại gần. Hắn rút vài tờ năm trăm nghìn từ ví rồi đút vào áo ngực cô. Cô gái vui vẻ cúi xuống hôn lên má hắn. Phải chăng vì đồng tiền mà con người ta đánh mất giá trị bản thân? Suy cho cùng, giá trị của một người rốt cuộc đáng giá bao nhiêu?
Trong xã hội này, kẻ giàu có thể thoải mái đùa giỡn trên thân xác người khác, còn người nghèo thì vì tiền mà không tiếc rẻ bản thân mình. Kẻ mua, người bán – đó là quy luật tồn tại tự nhiên, không thể trách. Chỉ là, mỗi người đã bao giờ tự hỏi, những gì mình cho đi rồi sẽ nhận lại được gì? Làm người tốt trong mắt người khác thì khó, nhưng mang tiếng xấu thì chẳng ai tránh khỏi.
Chỉ còn một tuần nữa là buổi ra mắt sản phẩm sẽ diễn ra. Hôm nay là buổi họp báo cáo tiến độ dự án, sẽ có một vài cổ đông tham dự, và Thảo cũng phải thuyết trình về phần việc của mình. Cô đặt báo thức đúng 6 giờ sáng, bật dậy và chạy vội vào nhà tắm.
- Hôm nay làm gì mà dậy sớm thế? – Nga đang xỏ giày chuẩn bị đi làm, thấy Thảo vội vàng đi ra liền hỏi thăm.
- Hôm nay tao có buổi thuyết trình, phải đến sớm xem lại tài liệu. Còn mày đi đâu mà sớm thế? Mọi hôm không phải 7 giờ mới đi sao?
- Hôm nay tao có hẹn ăn sáng với người ấy – Nga nói rồi nháy mắt cười. – Thôi tao đi trước nhé, tí nhớ khóa cửa cẩn thận.
- Thế bao giờ mới giới thiệu cho tao duyệt thử đây? – Thảo vui vẻ nói với theo. Cô cũng khá tò mò về “cú ngã định mệnh” của Nga – chuyện cô vô tình đụng phải một anh chàng và thầm thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.
- Mày cứ từ từ, sao còn nôn nóng hơn cả tao thế, haha... Thôi tao đi đây.
- Ờ, đi đường cẩn thận nhé.
Đây là lần đầu tiên Thảo phải thuyết trình trước mọi người sau gần một tháng làm việc tại công ty. Dù đã khá thân với mọi người nhưng cô vẫn không khỏi hồi hộp, nghĩ mình phải chọn một bộ trang phục thật bắt mắt. Thảo lướt qua lướt lại tủ quần áo, cuối cùng quyết định chọn chiếc váy màu trắng mẹ tặng nhân dịp sinh nhật. Chiếc váy cổ vuông khéo léo khoe phần xương quai xanh trắng mịn của cô. Hai bên cánh tay phồng nhẹ, bên eo thắt một chiếc nơ khá lớn, như tô điểm thêm cho vòng eo thon thả. Sau khi mặc chiếc váy lên người, Thảo tự mãn ngắm mình trong gương, thầm nghĩ: “Hoàn hảo! Đúng là người đẹp vì lụa quả không sai”.
Sau khi trang điểm, Thảo cột tóc lên cao. Kiểu tóc này khiến cô trông trẻ hơn rất nhiều, cứ như một cô sinh viên. Thảo lấy chai nước hoa chấm một chút lên cổ tay rồi xoa hai cổ tay vào nhau, xịt thêm một ít vào không khí rồi xoay một vòng. Cô với lấy chiếc túi xách đeo lên, cảm thán: “Đã xong, lên đường thôi!”. Vì đã chuẩn bị khá kỹ cho phần thuyết trình hôm nay, Thảo khá tự tin và tâm trạng cũng rất vui vẻ.
Ngồi chờ tại trạm xe buýt, vẻ xinh đẹp của Thảo khiến mọi người xung quanh chú ý. Cô thì vô tư, không hề để ý đến ánh mắt của mọi người, chỉ ngồi đeo tai nghe Bluetooth, ngân nga theo giai điệu bản nhạc và lướt xem tin tức trên Facebook. Vài phút sau, bỗng có một chiếc xe sang trọng dừng ngay trước trạm.
La Thái Mẫn đang trên đường đi làm. Khi đi ngang trạm xe buýt gần nhà Thảo, anh chợt bắt gặp cô đang ngồi đó. Việc nhìn thấy Thảo khiến khóe môi Mẫn khẽ cong lên. “Hôm nay lại sửa soạn xinh đẹp thế này, không phải là để quyến rũ mình đấy chứ?”, anh thầm nghĩ. Mẫn liền dừng xe, chỉ muốn giữ riêng vẻ xinh đẹp ấy cho mình.
Anh đã dừng xe được hai phút nhưng Thảo vẫn không hề hay biết. Chỉ đến khi thấy một đôi chân đứng trước mặt, Thảo mới ngước lên. Bắt gặp gương mặt oan gia này, Thảo chau mày. Rốt cuộc thì Mẫn có ý gì với cô đây?