Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 25: Anh tính làm gì đấy?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xung quanh, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Mẫn. Tiếng xì xầm bàn tán của mọi người lọt vào tai cả hai: "Ồ, đẹp trai quá!", "Xe đẹp thật!", "Chắc lại là nữ sinh cặp với đại gia rồi đây!", "Trẻ đẹp thế này thì cặp với đại gia là đúng quá còn gì!". Mẫn mỉm cười đắc ý, còn Thảo thì không thể chịu đựng thêm được nữa, cô tức giận bỏ đi. Mẫn liền bước theo, kéo tay cô lại.
- Tôi đã bảo anh tránh xa tôi ra cơ mà! - Thảo tức giận, vung tay anh ra.
- Tôi chỉ muốn đưa em đi làm thôi! Có gì mà em phải tức giận đến thế chứ! - Mẫn cau mày, khó hiểu.
- Anh không nghe những lời bàn tán của mọi người xung quanh sao?
- Tại sao phải để tâm đến họ chứ? - Mẫn nghiêng đầu, vẫn không hiểu ý của Thảo.
Thảo bất lực nhìn thẳng vào Mẫn, lên tiếng. Đây là lần đầu tiên cô dám nhìn anh với ánh mắt như vậy, rất kiên quyết và đầy căm ghét.
- Anh có thể không quan tâm, nhưng tôi thì có! Tôi là người phải nhìn sắc mặt của người khác để sống, làm sao có thể không quan tâm được chứ!
Nói rồi, Thảo vẫy một chiếc taxi đang tới trên đường, lên xe và rời đi, bỏ lại Mẫn với tâm trạng rối bời đứng dõi theo chiếc xe đang dần khuất dạng.
Thảo không hiểu tại sao mình lại tức giận đến vậy. Có lẽ một chút lòng tự trọng đã bị tổn thương. Với một cô gái chưa từng trải qua những chuyện như thế này, lại không nghĩ sẽ có ngày phải đối mặt với sự khinh khi của mọi người đến vậy, nên cô có chút nhạy cảm. Sau khi bình tâm lại, Thảo nhận ra có lẽ người cô nên tức giận không phải là Mẫn, mà là chính bản thân mình. Chỉ vì quá yếu đuối, quá tự cao, chỉ vì vài lời nói của những người không quen biết mà lại để bản thân bị ảnh hưởng đến mức này.
Đến công ty, Thảo vội vàng vào bàn chuẩn bị tài liệu cho buổi họp. Nghĩ lại những lời vừa nãy, cô tự hỏi liệu mình có quá đáng không nhỉ? Có thể Mẫn chỉ có ý tốt, tiện đường nên muốn đưa cô đi làm, vậy mà cô lại gào lên một cách giận dữ như vậy. Đầu óc không thể tập trung, cô dùng bút gõ nhẹ vào đầu mình, lẩm bẩm: "Tập trung nào, tập trung nào, quên hết đi, đừng bận tâm." Thảo nhẩm lại những phần cần giới thiệu. Nghe thấy sau lưng tiếng mọi người chào giám đốc, cô giả vờ như không nghe thấy, vẫn chăm chú đọc tài liệu của mình. La Thái Mẫn đi qua chỗ Thảo thì đứng lại, nghiêm nghị nói:
- Em vào phòng tôi một lát! - Nói rồi, anh vẫn đi thẳng vào phòng. Có thể thấy được tâm trạng không tốt của anh. Chẳng lẽ vừa rồi Thảo đã chọc Mẫn nổi cơn tức giận rồi?
Lúc này, trong công ty chỉ có trưởng phòng Hà đang bàn một số vấn đề với vài thành viên của bộ phận kinh doanh. Thảo quay đầu thăm dò thì thấy mọi người đang theo lời giám đốc mà nhìn về phía cô. Thảo chỉ đành ngậm ngùi, vẻ mặt có chút căng thẳng, ôm tài liệu đi theo vào trong.
Thảo bước vào, nhưng lại để cửa mở toang rồi đi lại gần bàn làm việc của Mẫn.
- Đóng cửa lại.
La Thái Mẫn ngồi trên ghế, khuôn mặt không chút cảm xúc nhìn Thảo. Nghe giọng của anh, có thể biết được tâm tình anh đang khó chịu đến mức nào.
Cảm nhận được bầu không khí đang tràn ngập sát khí, Thảo ngoan ngoãn quay lại, khẽ khép cửa, thầm cầu mong ông trời phù hộ cho cô bình an vô sự.
Thái độ chậm chạp của Thảo khiến Mẫn không hài lòng. Anh lạnh lùng đứng dậy, bước tới đóng cửa một cái rầm, kèm theo tiếng khóa chốt cửa.
Thảo bị hành động của Mẫn làm cho giật mình. Cô lo sợ nghĩ: "Anh ta chuẩn bị làm gì đây?" Suy nghĩ chưa kịp dứt thì Mẫn đã đẩy Thảo xuống ghế sofa. Vì bị lực tác động bất ngờ, Thảo không giữ được thăng bằng, ngã nhào ra ghế. Một bên dây váy tuột xuống, tà váy cũng bị hất lên để lộ quần trong. Thảo hoảng hốt ngồi dậy.
- Anh tính làm gì đấy? - Thảo kéo lại dây váy, chỉnh sửa trang phục, trừng mắt nhìn Mẫn.
Chưa đầy hai giây sau, cô đã bị Mẫn đẩy xuống lại. Anh cúi xuống, ghé vào tai Thảo nói:
- Trừng phạt em! - Chỉ thấy ánh mắt của Mẫn thực sự nghiêm túc, có vẻ như anh không hề đùa giỡn.