Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 37: Cô vẫn chưa hiểu tình hình sao?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nằm trong vòng tay ấm áp của Mẫn, Thảo suy nghĩ. Liệu cái cảm giác yên bình này có thể coi là anh ấy đang quan tâm mình không? Tại sao anh ấy luôn giúp đỡ cô như vậy? Thảo khẽ mong, dù chỉ một chút thôi, rằng cảm giác này là thật, rằng thứ tình cảm này có thể thành hiện thực hay không. Những suy nghĩ rối bời cứ thế cuốn Thảo vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Trời sáng, khi Thảo tỉnh dậy đã không thấy La Thái Mẫn bên cạnh. Cô nhớ lại buổi sáng sau đêm đầu tiên của hai người, bất giác mỉm cười, không ngờ biến cố ấy lại khiến hai người dây dưa đến tận bây giờ. Cô bước ra phòng khách, một không gian trống trải, lòng cô khẽ hụt hẫng. Nhìn bàn ăn sáng đã được dọn sẵn, Thảo không thể giấu nổi cảm xúc, cô ủ rũ ngồi xuống, thầm nghĩ: "Có lẽ mình đã thua rồi." Thua vì những hành động bình thường của anh ấy lại khiến trái tim Thảo ấm áp đến nhường này, hay vì đã lâu nó không còn nhận được sự yêu thương, quan tâm chăm sóc, nên dù biết là không thể, nó vẫn bất chấp tan chảy như vậy.
Thảo mặc một chiếc váy dài để ra ngoài đi dạo, bước từng bước trên cát, những con sóng biển vỗ về bàn chân, những cơn gió hiu hiu mang vị mặn của biển thổi vào mặt. Ước gì có thể bình yên mãi như lúc này thì thật tốt biết bao.
La Thái Mẫn đang ngồi tại quán cà phê gần nơi mà Hà Anh quay quảng cáo. Anh ngồi trên tầng hai, trong quán lúc này khá vắng vẻ. Tối hôm qua cô đã gọi điện cho Mẫn buộc anh phải đến gặp mình.
Mẫn ngồi vắt chéo chân, tay cầm một quyển tạp chí. Dáng vẻ tập trung của anh lúc này cũng đủ sức thu hút mọi ánh nhìn từ các cô gái xung quanh.
- Giờ chịu gặp em rồi sao?
Hà Anh ngồi xuống, đặt túi xách sang ghế bên cạnh rồi vẫy tay gọi phục vụ.
- Rốt cuộc thì cô muốn gì? - La Thái Mẫn đặt quyển tạp chí xuống bàn, hai tay đan lại đặt trên đùi, ánh mắt nghiêm túc nhìn Hà Anh, đi thẳng vào vấn đề.
- Em chỉ muốn gặp anh thôi mà khó như vậy sao? - Hà Anh xịu mặt xuống, dùng ánh mắt buồn rầu nhìn Mẫn.
- Nghe nói kể từ lúc chia tay em, anh vẫn chưa có ai bên cạnh? - Hà Anh tiếp tục dò hỏi, ánh mắt lại có chút tự tin.
La Thái Mẫn chỉ nhìn ra ngoài cửa kính, anh có vẻ khá khó chịu và lên tiếng:
- Cô vẫn chưa hiểu tình hình sao?
- Em xin lỗi, lúc đó chỉ là một sự hiểu lầm! Em nghĩ anh rất tin tưởng em nên em mới không giải thích rõ ràng với anh ngay lúc đó.
La Thái Mẫn dường như không quan tâm đến những lời Hà Anh nói, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, ngón tay gõ từng nhịp lên bàn.
- Cô không cần nhắc lại chuyện cũ, dù sao tôi cũng không còn quan tâm nữa. Tôi khuyên cô nên ký hợp đồng càng sớm càng tốt, nếu không thì cô cũng sẽ không có lợi. Tôi nghĩ cô đủ thông minh để hiểu được những gì tôi nói.
La Thái Mẫn nói xong liền đứng lên đi thẳng ra cửa, không hề ngoái đầu nhìn lại. Hà Anh hiểu anh thật sự nghiêm túc, giữa cô và anh đã không còn chút hi vọng nào nữa rồi. Trong giới người mẫu này, để tồn tại được giữa hàng trăm ngàn người khác, đều cần sự nâng đỡ không nhỏ từ các tập đoàn lớn phía sau. Chỉ cần La Thái Mẫn nói một lời không hay, các công ty có thể sẽ tìm một gương mặt mới thay thế ngay lập tức.
Có lẽ Hà Anh nên chấp nhận sự thật này, đôi mắt hoen đỏ nhìn theo bóng lưng từng rất quen thuộc ấy. Thật sự cô rất hối hận khi không trân trọng anh, cứ nghĩ bản thân mình vô cùng quan trọng với anh ấy, nhưng thật ra đến lúc anh ấy không cần nữa thì cũng trở nên tuyệt tình một cách đáng sợ đến vậy.
Bên này, Thảo dạo chơi một lúc quanh khu nghỉ dưỡng thì thấy hơi chán. Cô quyết định ra ngoài dạo phố, hiếm lắm mới có dịp đến thành phố xinh đẹp này, không tham quan một chút thì đúng là rất đáng tiếc. Thảo thay một chiếc áo thun dệt kim ngắn để lộ chiếc eo thon thả, chiếc quần jean cạp cao ống loe như khiến đôi chân thon thả của Thảo trông dài thêm vài phân, đi kèm với một chiếc túi xách da nhỏ, xinh xắn, tóc cột cao. Trang phục này làm Thảo trở nên trẻ trung và đầy cá tính.