Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 38: Em vẫn chưa ngủ sao?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Alo?
- Em đang ở đâu?
Đó chính là giọng nói trầm ấm của người đàn ông mà cô đang mong ngóng. Đây là lần đầu tiên anh gọi điện cho cô, nghe được giọng anh, Thảo không khỏi vui mừng.
- Em đang ở Phố đi bộ Bạch Đằng.
- Ừm.
Mẫn đáp rồi cúp máy. Thảo khá hụt hẫng trước thái độ dửng dưng của anh. Cô nghĩ anh chỉ gọi để hỏi xem cô còn ở resort hay đã bỏ về một mình. Thảo xịu mặt, một chút cáu giận dâng lên. Anh ta lại trở về làm La Thái Mẫn lạnh lùng như trước rồi.
Trời đã gần trưa, Thảo cảm thấy hơi đói bụng. Cô liền ghé vào một quán ăn tên là "Hương vị tình yêu". Cái tên khiến cô tò mò không biết quán bán món ăn gì. Thảo bước vào, ngồi xuống, nhìn quanh. Quán khá đông khách, hóa ra là một quán mì Quảng. Dù mì Quảng ở Sài Gòn có rất nhiều chỗ bán, nhưng Thảo vẫn muốn thử xem hương vị tại chính quê hương của món ăn này sẽ ra sao.
Khi ông chủ mang bát mì ra, Thảo lễ phép nhận lấy và vui vẻ hỏi:
- Quán chú có tên thật thú vị, có ý nghĩa gì không ạ?
Ông chủ chỉ mỉm cười và nói:
- Đơn giản là tình yêu của chú dành cho món mì này thôi. Cháu cứ ăn thử và cảm nhận xem sao nhé.
- Dạ vâng, cám ơn chú. - Thảo tươi cười đáp.
Bỗng một bàn tay đặt lên vai cô. Thảo giật mình quay lại. Là La Thái Mẫn! Anh ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười nhìn cô.
- Sao anh biết em ở đây?
Ánh mắt kinh ngạc của Thảo khiến Mẫn bật cười. Anh nghiêng người, thì thầm vào tai Thảo:
- Nhắm mắt anh cũng tìm được em!
Lúc này, Mẫn cũng cảm thấy hơi đói bụng. Anh vẫy tay gọi ông chủ quán:
- Chú cho cháu thêm một phần như vậy. - Anh vừa nói vừa chỉ vào bát mì của Thảo.
- Anh cũng ăn sao? - Thảo lại kinh ngạc nhìn Mẫn hỏi.
Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cô, La Thái Mẫn chau mày, khẽ gõ nhẹ vào trán cô.
- Anh cũng là người!
Đúng vậy, anh cũng là người. Chỉ là Thảo cho rằng khoảng cách giữa hai người chính là: thức ăn của cô thì ở những quán ăn nhỏ này, còn của anh thì ở những nhà hàng xa hoa cao cấp.
La Thái Mẫn đưa Thảo đi tham quan các địa điểm nổi tiếng ở đây, ăn thử những món đặc sản địa phương. Thảo đã nhờ anh chụp cho cô rất nhiều ảnh đẹp. Không chỉ Thảo, Mẫn cũng cảm thấy vui vẻ hơn rất nhiều. Đã lâu lắm rồi anh mới có thể cười một cách thoải mái đến thế. Có vẻ như Thảo đã cởi mở với anh hơn, không còn e dè che giấu cảm xúc như trước nữa.
Buổi tối sau khi trở về resort, vừa bước vào phòng, La Thái Mẫn không kiềm chế được, cúi xuống hôn Thảo. Tay anh lần mò vào trong áo cô. Thảo bất ngờ dùng hai tay đẩy anh ra. Tính cách độc chiếm này của anh khiến Thảo chưa thể thích ứng kịp. Cô chỉ ngại ngùng nói:
- Hôm nay em hơi mệt, muốn về tắm rửa rồi nghỉ ngơi.
Mẫn xịu mặt, làm ra vẻ miễn cưỡng nhưng vẫn xoa đầu cô, cười rồi đáp:
- Ừm! Em đi đi.
La Thái Mẫn cũng trở về phòng tắm rửa, sau đó anh ngồi trong phòng làm việc. Con người anh lúc thì tàn bạo, lúc lại ôn nhu, khiến người khác phải tự nguyện chiều theo. Có lẽ vì lý do đó mà các cô gái không thể thoát khỏi sự mê hoặc của anh.
Tối đó, Thảo nằm trên giường, suy nghĩ về buổi đi chơi hôm nay. Trái tim cô không ngừng vui sướng, khẽ mỉm cười. Nửa đêm, Thảo ra ngoài định tìm nước uống, nhưng thực chất là muốn xem Mẫn đã ngủ chưa. Cô ngạc nhiên khi thấy phòng anh vẫn còn sáng đèn. Anh không đóng cửa, chỉ đang chăm chú ngồi xử lý tài liệu, thi thoảng hai bên lông mày khẽ nheo lại. Tuy có được bệ đỡ từ gia đình, nhưng sự nghiêm túc trong công việc của anh khiến Thảo vô cùng ngưỡng mộ. Người ta thường khen anh tài giỏi, nhưng nào ai biết được đằng sau sự tài giỏi ấy là sự nỗ lực đến nhường nào.
Nghe thấy tiếng động bên ngoài, La Thái Mẫn ngẩng đầu nhìn ra, nhìn thấy Thảo đang rót nước uống, anh khẽ mỉm cười.
- Em vẫn chưa ngủ sao?
- Em vừa thức giấc, thấy hơi khát nên ra uống nước. Sao anh vẫn chưa ngủ?