Chương 4: Vương vấn mùi hương

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 4: Vương vấn mùi hương

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại Chi nhánh 2 của Công ty Cổ phần Kim Nhất.
– Mọi người chú ý, mọi người chú ý!
Trưởng phòng Hà vừa vỗ tay vừa hô lớn, yêu cầu mọi người tập trung lại.
– Hôm nay chúng ta có tổng giám đốc ghé thăm chi nhánh. Mọi người mau sắp xếp lại bàn làm việc, chỉnh đốn trang phục cho gọn gàng, rồi cứ làm việc bình thường như mọi khi nhé. Nào, mọi người cùng cố gắng làm việc nào!
Khoảng mười phút sau, tổng giám đốc bước vào. Vẻ lạnh lùng uy nghiêm của anh khiến mọi người đang làm việc đều phải dừng tay. Theo sau anh là một thư ký cũng rất điển trai. Dù là tổng giám đốc, anh trông khá trẻ, mới 28 tuổi nhưng đã tốt nghiệp thạc sĩ Quản trị Kinh doanh tại Hoa Kỳ. Anh tên là La Thái Mẫn. Vẻ ngoài của anh có chút phong lưu nhưng tác phong lại vô cùng nghiêm nghị và dứt khoát. Khi anh vừa bước vào, Trưởng phòng Hà liền chạy đến đứng bên cạnh, vỗ tay hô lớn.
– Mọi người chú ý! Xin giới thiệu với mọi người, đây là Tổng giám đốc La Thái Mẫn. Anh ấy sẽ hướng dẫn và làm việc cùng chi nhánh chúng ta trong vòng một tháng tới.
La Thái Mẫn lướt nhìn một lượt khắp công ty, chỉ khẽ gật đầu rồi nói.
– Trong thời gian tới, tôi mong mọi người hãy thể hiện năng lực làm việc của mình một cách hiệu quả nhất.
Nói rồi, anh lạnh lùng đi thẳng vào trong theo sự hướng dẫn của Trưởng phòng Hà. Không khí lúc này có chút căng thẳng, mọi người khẽ đưa mắt nhìn nhau, cảm giác được khoảng thời gian sắp tới sẽ thật sự khó khăn. Thế nhưng, vẻ ngoài quá đỗi thu hút của La Thái Mẫn khiến tất cả nhân viên nữ ở đây đều không khỏi thốt lên lời khen ngợi. Thậm chí, có người còn mơ mộng đến việc "trèo cao", bởi một người vừa tài giỏi lại vừa đẹp trai như vậy, ai mà chẳng mong muốn được anh để mắt tới?
Bước vào phòng giám đốc, La Thái Mẫn ngồi xuống chiếc ghế xoay, dựa lưng vào, tay đưa ra sau xoa bóp cổ vài cái.
Thấy sắc mặt Mẫn khá mệt mỏi, Thư ký Nam liền lên tiếng hỏi:
– Hôm nay anh không khỏe sao? Trông có vẻ đêm qua anh mất ngủ.
Mẫn khẽ cười. – Đúng là có hơi mất ngủ một chút. À, em đưa anh thông tin của cô gái tối qua.
– Ơ kìa, sao vậy? Đuổi người ta về rồi giờ lại quan tâm sao? Tối qua cô ấy đến nhưng thấy phòng anh đã khóa cửa, bấm chuông mãi không thấy anh ra nên đành bỏ về. Cô ấy còn gọi điện trách em đây này. Thì trước giờ anh vẫn luôn phũ phàng như vậy, em cứ nghĩ anh không hứng thú nên chỉ đành an ủi cô ấy vài câu cho qua chuyện thôi.
– Không phải cậu đã gọi cô ấy đến sao? Vậy cô gái đó là ai?
Từ hôm qua, La Thái Mẫn cứ nghĩ cô gái đó chính là do Thư ký Nam sắp xếp cho anh. Mỗi lần đi công tác, Nam vẫn thường lén đưa các cô gái đến để "chăm sóc" Mẫn, nhưng đều bị anh lạnh lùng đuổi về. Tối qua chính là sự cố ngoài dự tính của anh. Bản tính đàn ông của anh đã không thể cưỡng lại được vẻ ngây thơ thuần khiết, kèm theo nét gợi cảm của Thảo. Sau khi "phát sinh quan hệ" và biết đó là lần đầu tiên của cô, anh lại càng có chút hứng thú.
– Thì đúng là em gọi đến mà! Anh cũng phũ với con gái nhà người ta quá đấy, dù sao cũng nên mời người ta bữa cơm chứ. – Thư ký Nam vẫn chưa rõ sự tình, vừa nói vừa ra vẻ châm biếm.
– Không. Tối qua có một cô gái nằm trên giường của anh. Nếu không phải cô gái cậu gọi đến, vậy thì cô gái đó từ đâu ra? – Mẫn chống tay lên trán, chau mày suy nghĩ.
– Cái gì? – Nam mở to mắt ngạc nhiên thốt lên. – Em thề với anh, em chỉ gọi đúng một người! Chỉ muốn anh vui vẻ chút thôi chứ em biết anh lâu nay cũng đâu có hứng thú. Vậy tối qua anh mất ngủ vì cô gái đó sao? Không phải hai người đã vui vẻ cả đêm chứ? Có cần em đi điều tra giúp anh không? – Nam hào hứng nói một tràng bên tai. Chuyện này đúng là quá thần kỳ rồi! Đã lâu rồi anh không thấy Mẫn có hứng thú với một cô gái nào. Nam còn tưởng Mẫn đang có vấn đề về sinh lý, giờ đột nhiên Mẫn lại hỏi về một cô gái làm anh không khỏi vui mừng, thầm tò mò không biết cô gái ấy là ai.
La Thái Mẫn không đáp lại, chỉ xua tay ra hiệu cho Thư ký Nam ra ngoài. Anh xoay ghế về phía cửa kính, nhìn ra bầu trời xanh, nhớ lại hình bóng người con gái tối qua, khóe môi anh lại bất giác cong lên.
Nam vẫn có chút miễn cưỡng, anh xị mặt quay đi. Bước được vài bước, Nam bỗng quay lại, gương mặt tỏ vẻ châm chọc: – Cô ấy tuyệt lắm đúng không anh?
Mẫn không quay lại, đưa tay cầm cuốn lịch trên bàn phi thẳng ra đằng sau. May mà Nam cũng nhanh nhẹn nên đã kịp đóng cửa, để cuốn lịch hạ cánh sau lưng anh ta.
Tan làm, Mẫn quay lại khách sạn, đi lên phòng với niềm hy vọng nhỏ nhoi rằng cô gái ấy sẽ để lại chút thông tin liên lạc cho anh. Nhưng khi vào phòng, anh chỉ thấy chiếc áo sơ mi của mình được gấp gọn gàng đặt trên bàn. Anh cầm lên, mùi hương của cô ấy vẫn còn phảng phất quanh đây, một mùi hương ngọt ngào tạo cho anh ham muốn chiếm hữu.
Một lúc sau, cô nhân viên lễ tân đưa cho Mẫn một chiếc phong bì và nói:
– Sáng nay có một cô gái gửi cho anh cái này ạ!
Anh nhận ra đây chính là chiếc phong bì mà anh đã để lại. Nhưng cô trả lại cho anh với mục đích gì? Tóm lại, cô là ai và tại sao lại xuất hiện trong phòng của mình? La Thái Mẫn liền gọi quản lý khách sạn đến chất vấn.
– Tối qua, lúc tôi đi tắm thì có người lạ đột nhập vào phòng. Tôi bị mất một số tài liệu quan trọng, yêu cầu truy xét camera.
Vì La Thái Mẫn là nhân vật có tiếng trong giới kinh doanh nên quản lý không muốn gây thêm bất kỳ rắc rối nào. Ông ta khẩn trương dẫn anh vào phòng quan sát camera.
– Anh còn nhớ lúc đó khoảng mấy giờ không ạ?
– Khoảng 7 giờ 30.
Ở hành lang được đặt camera hai chiều. Khi các camera được tua đến 7 giờ 30 phút, anh đã nhận ra chiếc váy xanh và mái tóc bồng bềnh chấm lưng của Thảo ở camera số 5. Anh nhìn thấy một cô gái đang hốt hoảng bước đi, khó nhọc bám vào bức tường. Có thể thấy lúc này cô đã bắt đầu ngấm thuốc nên đêm qua mới có những hành động như vậy trên giường của anh. Sau khi cô chạy vào phòng anh, liền thấy một gã đàn ông chạy theo đằng sau, ngó nghiêng ra vẻ tìm kiếm. Vậy là anh đã hiểu ra mọi chuyện. Anh yêu cầu phóng to chân dung của Thảo và gửi cho anh, việc còn lại anh sẽ tự xử lý. Thấy anh không làm khó, quản lý rất vui mừng, cảm ơn anh rối rít.
Quay trở lại phòng, Mẫn gửi tin nhắn cho Nam kèm theo bức ảnh được trích xuất từ camera.
– Em tìm giúp anh cô gái này!
Sau khi nhận được tin nhắn, Nam liền gọi lại.
– Anh Mẫn, đó là cô gái tối qua sao? Nhưng mờ như vậy chắc phải mất khá nhiều thời gian đấy nhé.
– Ừm, không sao, chỉ cần tìm được cô ấy.
Sau hôm xảy ra sự việc đó, Thảo đã đến nhà gặp Phúc. Lan cũng ở đó, cô ta ngồi trên ghế vắt chéo chân và khoanh tay như thể mình chẳng làm gì sai. Sau khi Thảo kể hết đầu đuôi câu chuyện cho Phúc nghe, Lan liền nước mắt đầm đìa nói Thảo vu khống mình, muốn chia rẽ tình cảm của cô ta và Phúc. Nhưng Phúc đã chơi với Thảo hơn mười năm nay, làm sao lại không hiểu Thảo được? Thảo sẽ không bao giờ can dự vào chuyện của bất kỳ ai mà không liên quan đến mình. Sau khi nghe câu chuyện từ Thảo, Phúc thực sự cảm thấy tức giận, anh đã cãi nhau với Lan và đòi chia tay.
Vì Thảo biết Lan sẽ không có ý định xin lỗi mình, một phần cũng vì Phúc, cô đành bỏ đi và tự nhủ rằng từ giờ sẽ không can dự vào chuyện tình cảm của bất kỳ ai nữa, dù là thân đến mấy. Đây đúng là một bài học đáng nhớ dành cho cô.
Phúc đuổi theo, rối rít xin lỗi Thảo. Cô không trách Phúc, cũng không trách Lan, vì con người khi yêu vẫn thường hay lầm đường lạc lối như vậy.
– Tao không trách mày, chỉ trách con bé đó quá yêu mày nên đã dại dột làm ra những việc như vậy. Tao không trách ai cả. May mà vẫn chưa có chuyện gì xảy ra. Thôi, tao về nhà, tao muốn yên tĩnh nên mày không cần theo tao nữa. Khi nào tâm trạng ổn định, tao sẽ gọi điện cho mày.
Thảo bắt một chiếc taxi rời đi, để lại Phúc với vẻ mặt ăn năn nhìn theo hình bóng chiếc xe đang dần khuất bóng.
Mọi người không ai biết thực sự tối hôm đó cô đã xảy ra chuyện gì, đều nghĩ rằng cô đã thoát được tên Nhã và trở về an toàn. Cứ để mọi người nghĩ cô không sao như vậy là được. Và cô hy vọng sẽ không gặp lại cái người đêm hôm ấy nữa, cứ để cho mọi chuyện đã qua trở thành dĩ vãng như vậy đi.
Nhưng nào ngờ trái đất thật tròn, đôi khi người ta muốn gặp thì lại không thể gặp, còn người ta không muốn gặp nhất lại cứ luôn xuất hiện trước mắt. Đây chính là trò đùa của số phận hay là định mệnh mà ông trời sắp đặt? Chưa đầy một tuần sau, Thảo đã gặp lại người đàn ông cao ngạo ấy.