Chương 5: Ngày đầu tiên đi làm

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 5: Ngày đầu tiên đi làm

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, Thảo mặc một chiếc áo sơ mi trắng in vài bông hoa thạch thảo xanh nổi bật, kết hợp với chiếc váy công sở màu đen dáng ôm. Trang phục này vừa nhẹ nhàng, thanh lịch lại vừa đủ tôn lên vóc dáng thon thả của cô. Thảo trang điểm nhẹ nhàng và xõa tóc. Cô vốn có gu ăn mặc tinh tế, khiến cô vừa trông như một tiểu thư trong sáng lại vừa toát lên vẻ quyến rũ của một quý cô.
Đã một tuần trôi qua nhưng những vết bầm tím trên cổ và ngực của Thảo vẫn chưa mờ đi hẳn, cô phải dùng kem nền để che đi. Mặc dù vậy, Thảo gần như đã lấy lại tinh thần, nghiêm túc và nỗ lực hết mình cho sự nghiệp.
Vì là ngày đầu tiên nên Thảo đến sớm hơn 15 phút. Công ty chưa có ai, cô ngồi ngoài sảnh đợi mọi người. 10 phút sau, Trưởng phòng Hà tới, nhận ra cô, Trưởng phòng Hà bước tới hỏi:
- Em là nhân viên mới đúng không?
- Dạ! Em chào chị, em là Bùi Ngọc Thảo. - Thảo cúi người lễ phép.
- Ừ, em đi theo chị vào đây, chị sẽ sắp xếp chỗ làm cho em.
Trưởng phòng Hà dẫn Thảo vào trong văn phòng, giới thiệu cho Thảo về các khu vực làm việc của mọi người.
- Bên phải đây là bộ phận kinh doanh, bên trái là bộ phận marketing. Bàn làm việc của em ở đây.
Trưởng phòng Hà vừa nói vừa chỉ vào chiếc bàn trống ở cuối khu vực Marketing.
- Em sắp xếp đồ đạc đi, đây là tài liệu về công ty và bộ phận marketing, em đọc để nắm rõ thông tin, chút nữa chị sẽ giao việc cho em.
- Dạ, em cám ơn chị.
- Đừng khách sáo.
Mọi người trong công ty bắt đầu tới. Khi đã đông đủ, Trưởng phòng Hà gọi Thảo lại để giới thiệu.
- Đây là nhân viên mới của phòng marketing, em giới thiệu đi.
- Dạ, xin chào mọi người, em là Bùi Ngọc Thảo, 22 tuổi, là nhân viên mới của phòng marketing. Vì mới tốt nghiệp nên chưa có nhiều kinh nghiệm, kính mong các anh chị giúp đỡ ạ.
Mọi người dành cho Thảo một tràng pháo tay. Từng người bắt đầu giới thiệu về bản thân, xen lẫn những tiếng xì xào xung quanh.
- Ôi cô bé này trẻ đẹp thật đấy! - Một chị nói.
- À, em quên chưa giới thiệu một điều kìa? Đã có người yêu chưa để bọn anh còn biết đường mà giúp đỡ? - Nhân viên Tài của bộ phận kinh doanh lên tiếng trêu đùa, cả phòng đều cười ồ lên. Thảo hơi ngại ngùng nhưng cũng dí dỏm đáp lại:
- Dạ em làm gì đã có người yêu, em còn đang ế đây này, mong mọi người chiếu cố em ạ!
Mọi người đều cảm thấy thoải mái vì tính cách cởi mở và tự tin của Thảo. Trưởng phòng Hà giới thiệu Mai với Thảo.
- Bạn này bằng tuổi với em, nhưng bạn vào làm được 3 tháng rồi. Có gì thắc mắc em có thể nhờ bạn ấy giúp đỡ.
- Chào Thảo, mình là Mai! - Mai cười tươi đưa tay về phía Thảo.
- Chào Mai, mong được bạn giúp đỡ. - Thảo nhẹ nhàng bắt tay Mai.
Mai cũng là nhân viên bộ phận marketing, ngồi ở bàn phía trước Thảo. Mai có khuôn mặt tròn khá dễ thương, mái tóc được cắt ngắn ngang vai. Nhìn trang phục có thể thấy cô là một cô gái cá tính. Cộng thêm nụ cười rạng rỡ, Mai khiến Thảo cảm thấy khá ngưỡng mộ. Thảo cảm thấy thật nhẹ nhõm vì đa số mọi người trong công ty đều rất thân thiện và nhiệt tình. Cô hy vọng mình có thể phát triển năng lực thật tốt ở nơi này.
Lúc Thảo đang chăm chú đọc thông tin của công ty thì La Thái Mẫn đi vào, theo sau là Thư ký Nam. Vì đang tập trung ghi chú lại những điều cần lưu ý vào sổ nên cô không để ý tiếng mọi người chào giám đốc. La Thái Mẫn đi về phía văn phòng, khi đi qua dãy bàn của phòng Marketing nhìn thấy một cô gái đang tập trung ghi chép. Mái tóc dài ngang lưng cùng vóc dáng từ phía sau khiến anh có cảm giác khá quen mắt. Anh tiến đến gần và gõ nhẹ lên bàn. Mùi nước hoa thoang thoảng từ Thảo chợt gợi cho anh nhớ về đêm hôm ấy. Thảo giật mình đứng dậy, bốn mắt chạm nhau. Vì vẫn chưa biết người trước mặt là ai, nhưng nhìn trang phục của anh, cô đoán chắc chắn anh là cấp trên của mình, cô khẽ cúi người.
- Dạ em chào anh, em là Thảo, nhân viên mới của phòng marketing ạ.
- Ừm, vào phòng tôi một chút. - Mẫn nói một câu rồi đi thẳng, bỏ mặc Thảo vẫn còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. Khi quay lưng đi, chỉ thấy anh khẽ nhếch khóe môi. Anh chưa tìm thấy cô thì cô đã tự tìm đến anh. Anh bất giác nghi hoặc, liệu đây có phải là cô cố ý muốn tiếp cận anh?
Mai quay lại nhắc nhở Thảo:
- Đó là giám đốc của tổng chi nhánh, đến để hướng dẫn công việc tháng này đó Thảo. Chắc vì Thảo là nhân viên mới nên giám đốc muốn dặn dò đó, mau đi đi.
Thảo vừa ngơ ngác vừa lo sợ, thầm nghĩ trong lòng: "Sao mới đi làm còn chưa biết công việc của mình như thế nào mà đã phải gặp riêng giám đốc thế này. Nhưng mà mình có làm gì sai đâu mà sợ nhỉ?" Cô tự trấn an bản thân, hít một hơi thật sâu rồi bước vội theo Thư ký Nam vào phòng giám đốc.
- Cô ngồi đi. - Thư ký Nam chỉ vào bộ bàn ghế sofa phía đối diện bàn làm việc của giám đốc.
La Thái Mẫn ngồi bắt chéo chân trên ghế, nhìn chằm chằm vào Thảo, khiến cho cô cảm thấy như trên mặt mình có dính thứ gì đó. Thảo nghĩ thầm: "Hay là lúc nãy mình không đứng dậy chào nên bị nhắc nhở nhỉ? Nhưng không đúng, đây là ngày đầu tiên mình đi làm thì việc không biết giám đốc đến cũng là chuyện thường tình thôi mà." Thư ký Nam ngồi xuống bên cạnh Mẫn, chợt Mẫn quay sang nói với Nam:
- Cậu lấy tập tài liệu hôm qua đi phân phát công việc đi, khi nào anh gọi thì mới được vào.
Nam mở to mắt nhìn Mẫn. Dù có vẻ không muốn rời đi nhưng nhìn ánh mắt nghiêm nghị của Mẫn, Nam cũng đành đứng lên đi ra ngoài. Vừa đi vừa nghi hoặc: "Sao tự nhiên lại đuổi mình ra ngoài? Khi nào gọi mới được vào là sao? Anh ta có ý đồ gì nhỉ? Lẽ nào có hứng thú với cô gái ấy rồi sao???" Vừa nói xong, Nam liền quay phắt lại, chạy đến bên cửa kính để tìm kẽ hở nào đó nhìn trộm. Nhưng rèm đã được kéo kín từ bên ngoài, không thể nhìn thấy gì bên trong. Nam ngó nghiêng một hồi, không thể nhìn thấy gì, đành ngậm ngùi ôm đống tài liệu đi phân phát công việc.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Nam tò mò đi tới phòng nhân sự để xem sơ yếu lý lịch của nhân viên mới. Không hiểu sao Thảo lại khiến anh cảm thấy quen mắt, nhưng anh không nhớ đã gặp cô ở đâu. Đột nhiên điện thoại vang lên, Nam đi ra ngoài nhận bưu phẩm. Đó chính là thông tin về cô gái mà Mẫn đã nhờ điều tra. Lúc này Nam mới ngớ người: "A, nhớ rồi! Hình như chính là cô ấy!" Không thể chần chừ thêm, anh vội mở phong thư ra xem. Bức ảnh được phục hồi rõ nét, kèm theo thông tin cá nhân của Thảo. Vậy là Nam đã hiểu vì sao La Thái Mẫn lại đuổi mình ra ngoài. Nam hí hửng vừa đi vừa huýt sáo, thầm nghĩ những ngày tháng sắp tới chắc sẽ có nhiều chuyện vui để xem đây.