Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 40: Có phải có chuyện gì vui không?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trưởng phòng Hà, sau khi biết người đưa Thảo đi công tác lại là giám đốc, càng nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ hơn. Cô ta tiến lại gần, liếc nhìn Thảo rồi đảo mắt sang mọi người, cười mỉa mai nói:
- Người ta là tình cũ mà, dù gì cũng phải nể mặt chút chứ. Nói không chừng, anh ta ra đó là muốn nối lại tình xưa thì sao?
Nói rồi, cô ta liếc nhìn Thảo, cười nhếch mép, ý muốn nhắc nhở Thảo rằng cô phải biết thân biết phận.
Câu nói của trưởng phòng Hà khiến Thảo như chết lặng. Cô hoàn toàn không biết tin tức này, La Thái Mẫn cũng chưa từng nói cho cô hay. Thảo trở về bàn làm việc với tâm trạng rối bời.
Đúng là người có thể ở bên cạnh Mẫn phải là những người như vậy: nếu không có gia thế hiển hách thì cũng phải có nhan sắc hơn người. Còn một nhân viên làm công ăn lương tầm thường như Thảo thì làm sao có cơ hội đứng cạnh anh chứ. Thảo tự nhủ: "Có lẽ mình nên tỉnh táo lại." Bây giờ vẫn còn kịp, đến khi đã dấn thân quá sâu thì chỉ có tự làm tổn thương chính mình.
Đang đắm chìm trong những suy tư rối bời, Mai đi tới, vỗ vai Thảo trêu chọc.
- Sao rồi? Đi chơi vui không nè? Có chuyện gì bất ngờ xảy ra không?
- Đi chơi gì đâu, bọn mình chỉ làm việc thôi.
Thảo vừa nói vừa mở máy tính bắt đầu công việc. Cô không dám nhìn thẳng vào mặt Mai, sợ rằng Mai sẽ phát giác ra điều gì rồi tra hỏi không ngừng.
Cả buổi chiều, La Thái Mẫn không lên công ty. Thảo ngồi làm việc mà tâm hồn cứ như lạc mất nơi nào. Buổi ra mắt sẽ diễn ra vào thứ hai tuần tới, vậy là chỉ còn ba ngày nữa. Anh ấy vẫn sẽ về lại trụ sở, có lẽ cô phải tập làm quen với việc anh sẽ không còn xuất hiện tại nơi này nữa.
Tan làm, Thảo lê từng bước chân nặng nề về nhà, tâm trạng có chút chán nản. Cô ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó mua vài lon bia. Vừa vào phòng đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, khiến bụng Thảo trở nên cồn cào.
- Hôm nay sao tự nhiên về sớm nấu cơm thế? - Thảo đi đến ngồi xuống bàn ăn, nơi đã được dọn sẵn một vài món: nào là sườn rim, trứng cuộn, dưa muối.
Nga đi từ trong bếp bưng ra một tô canh chua cá lóc.
- Nay tao xong việc sớm nên rảnh ghé vô chợ một chút, với cả hai đứa mình cũng lâu lắm rồi không ăn một bữa cơm đàng hoàng mà.
Thấy Nga có vẻ đang vui, Thảo liền dò hỏi:
- Có phải có chuyện gì vui không? Kể tao nghe đi!
Nói rồi, cô cầm đũa gắp một miếng trứng cuộn bỏ vào miệng.
- Này! Mày phải đi rửa tay đã chứ! - Nga cuống cuồng bắt Thảo đứng lên đi vào nhà vệ sinh.
Một lúc sau, thấy Thảo quay lại, Nga liền hí hửng nói: - Ngày mai anh ấy hẹn tao đi ăn tối đó mày ạ.
- Anh nào? - Thảo bỏ miếng sườn vào miệng, hỏi một cách thờ ơ.
Nga tức giận chau mày nhìn Thảo: - Còn anh nào nữa, con này! Mày nghĩ tao có nhiều anh lắm sao?
- À, cái anh trà sữa đó hả, hihi. Tao phải hỏi lại chứ, biết đâu mày lại đổi mục tiêu rồi. - Thảo ra vẻ châm chọc.
- Không, lần này tao thật sự nghiêm túc đó. Ngay từ lúc đầu nhìn vào ánh mắt anh, tao đã nghĩ ngay đến viễn cảnh một gia đình hạnh phúc rồi. Người gì đâu mà vừa cao ráo lại còn đẹp trai, phong thái thì nhã nhặn, chu đáo. Mày nghĩ xem, lúc đó tao không may làm đổ trà sữa lên người anh ấy, anh ấy không tức giận một chút nào mà còn đỡ tao dậy hỏi "em có sao không". Từ lúc đó, tao đã quyết phải tóm bằng được người đàn ông này!
Nga vừa say sưa kể vừa chắp hai tay dưới cằm, khuôn mặt vô cùng thoải mái, tận hưởng sự ảo tưởng của bản thân.