Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 39: Hà Anh liệu có giống Thảo?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thảo rót thêm một ly rượu đưa đến bàn của Mẫn. Nhìn thấy cô không chút e ngại bước vào phòng mình, anh nhìn cô cười đầy vẻ nguy hiểm, rồi kéo Thảo xuống ngồi trên đùi mình, đưa tay lên vuốt tóc cô, vùi mặt vào cổ Thảo, hít hà hương thơm trên cơ thể cô.
- Em như này làm sao anh có thể làm việc đây!
Dứt lời, Mẫn hôn lên cổ, rồi vai cô, tay anh luồn vào váy cô. Lúc này Thảo mới hối hận vì đã tự dâng mình vào hang cọp. Cô bật dậy muốn chạy đi, nhưng liệu anh có để cô đi dễ dàng như vậy? Anh nhấc bổng cô lên, bế tới giường rồi đặt xuống, từ từ đặt những nụ hôn lên khắp cơ thể Thảo, đôi tay không ngừng xoa nắn, thưởng thức.
- A... đừng. - Thảo không chịu nổi sự kích thích của Mẫn, không ngừng van xin.
Mẫn nhẹ nhàng cởi bỏ y phục của Thảo, sau đó anh đưa tay cô đặt lên nơi riêng tư của mình. Thảo ngại ngùng rụt tay lại, anh giữ chặt tay cô ở đó, bắt đầu di chuyển.
- Tốt lắm. - Mẫn nhìn Thảo cười khen ngợi, sau đó khóa môi cô bằng nụ hôn cuồng nhiệt, tay anh không ngừng thăm dò những điểm nhạy cảm trên cơ thể cô. Thảo uốn éo người, run rẩy mỗi khi anh tiến sâu hơn, cảm giác khoái lạc dâng trào như muốn bay lên tận cung trăng. Khi đã thỏa mãn phần nào, anh nhẹ nhàng đỡ Thảo ngồi dậy trên người mình, để cô từ từ bao trọn lấy anh, sau đó điều khiển Thảo theo nhịp điệu của riêng anh.
Sau khi thỏa mãn dục vọng, Thảo mệt lả nằm trên giường của anh. La Thái Mẫn đắp chăn lại cho Thảo, hôn lên trán cô rồi nói: "Em ngủ đi!" La Thái Mẫn mặc lại quần áo rồi trở về bàn làm việc.
Thảo nhìn anh với ánh mắt đầy thán phục hỏi: "Anh không ngủ sao?"
La Thái Mẫn chỉ quay lại mỉm cười đáp: "Một ngày anh ngủ năm tiếng là đủ!"
Tại sao Mẫn lại phải cố gắng như vậy? Dù anh có mắc sai lầm gì thì với địa vị của anh, chắc chắn không ai dám trách móc. Gia đình anh chính là cổ đông lớn nhất của công ty, cha anh chính là chủ tịch. Nhưng đối với Mẫn, điều đó lại là một áp lực. Anh luôn cho rằng, vị trí càng cao thì trách nhiệm càng lớn, vì vậy anh luôn cố gắng không để xảy ra bất kỳ sai sót nào, để không ai có thể lên tiếng nói xấu sau lưng anh. Chỉ cần nhìn cách anh luôn sử dụng bao cao su mỗi lần ân ái, là có thể thấy được sự cẩn trọng trong từng hành động của anh.
Thảo cuộn mình trên chiếc giường êm ái, ngắm nhìn những ánh đèn lung linh từ các tòa nhà ven biển. Giờ này có lẽ mọi người đều đang chìm trong giấc ngủ, cô khẽ lên tiếng hỏi Mẫn.
- Anh làm thế nào mà có thể khiến Hà Anh đồng ý ký hợp đồng nhanh như vậy?
Thảo nghĩ thật sự khó có cô gái nào có thể từ chối Mẫn, nếu anh có hứng thú với một ai thì người đó sẽ tự nguyện mà lao vào bẫy của anh.
Có thể Hà Anh cũng vậy.
La Thái Mẫn không quay lại, chỉ vừa xem tài liệu vừa đáp:
- Anh dọa cô ta một chút!
Thảo kinh ngạc quay người lại, hỏi: "Anh dọa như thế nào?"
Cô không nghĩ anh sẽ làm những việc hiểm ác như giới xã hội đen chứ.
Thấy giọng điệu lo sợ của Thảo, Mẫn bật cười.
- Nếu cô ta không ký hợp đồng với công ty chúng ta, cô ta sẽ là người chịu thiệt thòi hơn, em thấy có đúng không?
- À... ừm!
Vậy là không như cô nghĩ. Thảo lại tự hỏi, rốt cuộc Mẫn xem cô là gì? Là tình nhân để thỏa mãn thú tính, hay anh có chút cảm tình nào với cô không? Thảo không dám hỏi anh, bởi vì cô sợ sẽ nhận được câu trả lời khiến trái tim tổn thương. Đã lâu rồi nó mới mở cửa một lần nữa, nhưng lại chọn rung động trước người đàn ông bá đạo này. Thảo biết mình thật ngu ngốc, rằng mối quan hệ như thế này sẽ chẳng đi đến đâu, nhưng cơ thể của cô lại không nghe theo sự điều khiển của lý trí, bất chấp mà vui sướng khi ở bên cạnh Mẫn.
Sáng hôm sau, Mẫn và Thảo bay về Sài Gòn. Cô vội về nhà thay trang phục rồi đến công ty làm việc. Tin tức giám đốc đưa Thảo đi công tác đã lan truyền khắp công ty. Nhưng theo cách hiểu của mọi người là vì thời gian gấp gáp nên giám đốc cần phải đích thân tới đó để đảm bảo hợp đồng được ký kết thuận lợi.