Mùi Hương Mê Hoặc
Anh đã rất nhớ em!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tony bật cười trước vẻ tinh nghịch của Thảo. Cô nàng vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết cười bẽn lẽn rồi đưa mắt nhìn Mai cầu cứu. Mai chỉ khẽ lắc đầu, nở một nụ cười trừ.
Bên này, La Thái Mẫn sau khi trò chuyện với một cổ đông xong, quay lại đã thấy chiếc ghế bên cạnh mình trống không. Trong đầu anh chợt nảy ra suy nghĩ: "Không lẽ tên này lại định giở trò gì nữa?" Mẫn đảo mắt tìm kiếm, quả nhiên Tony đang đứng cạnh Thảo. Nhận ra ý đồ của Tony, anh liền đứng dậy, bước vội về phía hai người.
Mẫn giật lấy ly rượu trên tay Thảo uống cạn rồi kéo cô về phía lối vào phòng VIP. Thảo vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, cứ thế mà bị Mẫn kéo đi trong vô thức. Bỏ lại Tony đứng chôn chân tại chỗ, trên tay cầm ly rượu vang một cách ngượng ngùng. Thấy bộ dạng của Mẫn lúc này, anh ta chỉ biết lắc đầu phì cười. Toàn bộ nhân viên đều kinh ngạc, đưa mắt nhìn nhau, chưa hiểu ra sự tình.
"Bỏ em ra!" Thảo ra sức giãy giụa, muốn thoát khỏi anh.
Mẫn như bỏ ngoài tai, anh càng siết chặt hơn khiến Thảo đau đớn kêu lên.
"Đau quá!"
Mẫn đột nhiên dừng lại, đẩy Thảo vào tường, nhìn cô một cách tức giận rồi cúi xuống hôn mạnh vào cổ, để lại một nụ hoa anh đào ở đó.
"Anh làm gì vậy?" Thảo đẩy Mẫn ra, đưa tay lên xoa xoa cổ.
"Đánh dấu chủ quyền!" "Anh bị điên chắc!" Thảo trừng mắt nhìn anh.
"Em có vẻ rất phóng khoáng với mọi người, nhưng lại khó chịu với anh nhỉ?"
Lời nói của Mẫn khiến Thảo cảm thấy tức giận, cô nhìn thẳng vào mắt anh hỏi.
"Rốt cuộc anh xem em là gì?" "Chẳng phải vừa nãy anh đã nói rồi sao?"
Thảo ngán ngẩm với cách trả lời của Mẫn, cô khó chịu quay người rời đi. Nhưng cánh tay dài của Mẫn đã vươn tới vai Thảo, ôm cô từ phía sau.
"Anh đã rất nhớ em!"
Giọng nói ấm áp của anh đã làm trái tim Thảo tan chảy. Thảo đã tức giận vì anh không hiểu cô, lại chỉ thích làm theo ý mình; lúc muốn thì sẽ cuồng bạo chiếm lấy, nhưng rồi lại bỏ mặc không để lại một tin tức nào. Thảo không chắc tình cảm anh vẫn dành cho cô là gì, nhưng con tim mong manh của cô chỉ vì lời nói này mà run lên, những giọt nước mắt tủi thân nhẹ nhàng rơi xuống.
Mẫn khẽ xoay người Thảo lại, anh đưa tay lên lau những giọt nước mắt trên gò má, sau đó lấy từ túi áo vest ra một chiếc hộp đưa cho Thảo. Cô nhẹ nhàng mở ra, bên trong chính là sợi dây chuyền Happiness. Thảo ngạc nhiên mở to mắt nhìn Mẫn.
"Chẳng phải em nói thích nó sao?" La Thái Mẫn mỉm cười vuốt ve khuôn mặt Thảo, anh cầm sợi dây lên đeo vào chiếc cổ trắng ngần của cô.
"Lúc đó em chỉ nói đại vậy thôi, để anh không quấy rầy em nữa." Thảo đưa tay muốn tháo sợi dây xuống.
"Ngoan, không được tháo." "Nhưng mà..."
Lời nói chưa kịp thốt ra thì đôi môi của Thảo đã bị Mẫn khóa chặt. Anh bế cô vào một phòng nghỉ VIP gần đó, đặt Thảo lên giường rồi cởi bỏ áo khoác của mình. Thảo vẫn còn bất ngờ với những gì vừa diễn ra, cô ngồi dậy, giữ chặt bàn tay Mẫn đang muốn luồn vào trong áo cô.
"Không được, buổi lễ vẫn đang diễn ra!" Thảo lo sợ nếu mọi người biết được những gì đang xảy ra giữa cô và Mẫn, những ngày tháng sau này cô sẽ không biết phải đối diện ra sao.