Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 50: Em không nhớ anh sao?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Em là của anh! - La Thái Mẫn nói rồi bắt đầu hôn lên tai cô, tay vẫn không ngừng di chuyển. Từng động tác của anh khiến cả cơ thể Thảo run lên, như đắm chìm trong dục vọng, đôi môi thốt ra những tiếng rên rỉ. Dù lý trí có mạnh đến đâu cũng không thể thắng được con tim, Thảo lúc này đã hoàn toàn khuất phục trước anh.
Hai người không còn quan tâm đến buổi lễ nữa. Sau một hồi triền miên mãnh liệt, La Thái Mẫn ôm Thảo vào lòng, tay anh mải mê vuốt ve bờ vai trắng mịn, nhắm mắt tận hưởng những giây phút bình yên. Có lẽ đối với Mẫn, khoảng thời gian ở bên Thảo là lúc anh cảm thấy nhẹ nhõm nhất, không phải gồng mình trước những ánh mắt soi mói ngoài kia. Mẫn thích nụ cười của Thảo, thích mùi hương trên người cô, và thích những lúc cô đáp lại sự kích thích của anh. Là một người chu toàn, La Thái Mẫn không muốn có bất kỳ điểm yếu nào. Anh luôn tự tạo cho mình một khoảng cách an toàn, bởi vì một khi đã vượt qua giới hạn đó, mọi thứ sẽ khó lòng kiểm soát theo ý anh.
La Thái Mẫn hôn lên tóc Thảo, thì thầm:
- Em không nhớ anh sao?
- Không!
Thảo nằm trong ngực anh lạnh lùng đáp. Mẫn không biết cô đã mong chờ một cuộc gọi hay chỉ là một tin nhắn từ anh như thế nào.
Mẫn hơi cau mày nhưng rồi lại hôn lên trán Thảo, nói:
- Còn anh thì rất nhớ em.
- Đến một tin nhắn cũng không thấy, anh nghĩ em sẽ tin anh sao?
- Em đã rất mong tin từ anh sao? - La Thái Mẫn vui mừng ngồi dậy nhìn Thảo.
- Trông anh đắc thắng chưa kìa! Em chả thèm!
Thảo nói rồi ngồi dậy, xuống giường nhặt lại chiếc váy mặc vào. Nhưng giờ trông nó có khác gì miếng giẻ rách đâu chứ. Thảo mếu máo nhìn Mẫn.
- Váy em mượn của bạn, cô ấy còn chưa mặc lần nào.
La Thái Mẫn bật cười, đứng dậy xoa đầu Thảo.
- Để anh dẫn em đi mua vài bộ nhé, dù sao em cũng không thể về nhà thế này được.
Sau khi Mẫn mặc xong quần áo thì gọi điện cho quản lý khách sạn mang một bộ đồ của nhân viên nữ tới. Vừa hay Thảo cũng không muốn gây sự chú ý khi ra ngoài, mặc bộ đồ này có thể cải trang qua mắt mọi người một lúc cũng tốt. Tuy là trang phục của nhân viên nhưng chất lượng cũng rất tốt, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng tay dài, bên ngoài là chiếc áo ghile màu xanh, phía dưới là chiếc váy bút chì màu xanh chạm gối.
- Nhưng còn túi xách và điện thoại của em?
- Đừng lo, anh đã dặn thư ký Nam rồi.
- Vậy bây giờ em đi ra trước, khoảng 15 phút sau anh mới được ra, nhớ chưa?
Mẫn nhìn bộ dạng của Thảo không thể nhịn được cười, tại sao mình lại phải lén la lén lút như này chứ, nhưng anh vẫn gật đầu đồng ý.
Thảo mặc bộ đồ nhân viên vào rồi rón rén đi sau những tấm rèm. Cảm thấy mọi người đều đang nói chuyện rất say sưa, có vẻ không ai chú ý đến mình, Thảo hướng về phía cửa lớn, bước thật nhanh. Nhưng cuộc sống thì không bao giờ suôn sẻ như ta mong đợi. Vừa bước đến cạnh những bàn rượu ngoài sảnh lớn thì một giọng nói vang lên làm Thảo giật mình đứng im tại chỗ.
- Cô kia, làm gì mà lén la lén lút vậy, quay lại đây xem nào.
Hà Anh đứng khoanh tay, đặt ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Thảo. Thật ra những gì xảy ra khi nãy, Hà Anh trên sân khấu đã chứng kiến không sót một giây, từ lúc bước vào cô vẫn luôn để mắt tới La Thái Mẫn.