Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 53: Chỉ cần em thích là được
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thảo đi một vòng ngắm nghía, có rất nhiều loại nước hoa nổi tiếng với đủ mùi hương khác nhau, mỗi mùi lại mang đến một cảm giác riêng biệt. Mẫn bỗng thắc mắc hỏi:
- Vậy em đã mua ở đâu?
- Bí mật! - Thảo nhìn anh, nháy mắt cười. - Anh không dùng nước hoa sao?
Thảo chưa từng thấy Mẫn dùng nước hoa, nhưng dường như điều đó cũng không thành vấn đề, bởi khí chất toát ra từ người anh vẫn đủ sức khiến người khác phải chú ý mỗi khi anh lướt qua, một sức hút kỳ lạ đến từ vẻ ngoài.
Mẫn nghiêng đầu:
- Anh không thích nước hoa!
- Hả? - Thảo ngạc nhiên quay lại nhìn Mẫn đang đứng sau mình. Thì ra anh không dùng nước hoa vì không thích, sao có thể như vậy được chứ.
- Sao vậy? - Thấy vẻ ngạc nhiên của Thảo, Mẫn cũng có chút tò mò.
- Vậy mà em thấy anh hay ngửi cổ em? Em cứ tưởng anh thích nước hoa cơ chứ.
Thảo nói nhỏ rồi kéo tay Mẫn ra ngoài, ngại ngùng tránh ánh mắt của mấy cô nhân viên. Vậy mà cô còn đang định mua tặng anh một lọ, may mà anh ấy vẫn thẳng thắn nói ra như vậy.
Mẫn không nhịn được cười, đưa tay ôm eo Thảo sát vào mình, anh xoa đầu cô.
- Vì đó là em!
Không phải La Thái Mẫn chỉ thích mùi hương trên cơ thể Thảo, mà vì mùi hương đó gắn liền với hình bóng của cô. Còn những mùi hương khác lại gắn liền với những kỷ niệm khác, chỉ là anh không muốn nhớ đến nên tự mình tránh xa chúng mà thôi.
Sau khi mua đồ xong, La Thái Mẫn đưa Thảo lên xe. Thảo ngồi trong xe nhẹ nhàng tháo chiếc vòng trên cổ xuống rồi đưa vào tay anh.
- Em không nhận thứ này được.
La Thái Mẫn nắm tay Thảo lại, chau mày nhìn cô.
- Tại sao?
- Còn tại sao nữa, thứ này quá quý giá, lỡ em làm mất thì sao? Với cả em cũng không muốn đeo nhiều trang sức, anh mua đồ cho em là quá nhiều rồi.
La Thái Mẫn có thể hiểu, anh mỉm cười rồi đưa tay xoa đầu Thảo, cầm lấy sợi dây chuyền đeo lại lên cổ cô.
- Chỉ cần em thích là được.
Thảo lại khẽ thở dài. Mẫn không hiểu ý cô, cô chỉ muốn làm một người con gái bình thường ở bên cạnh anh, chứ không phải vì những thứ vật chất xa hoa này. Nhưng thế giới của anh lại khác biệt hoàn toàn so với cô, Thảo lại tự hỏi bản thân: "Liệu mình có xứng?"
- Tại sao lại là em? - Thảo quay về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài dòng người tấp nập, lên tiếng hỏi vu vơ. Mối quan hệ mập mờ như thế này khiến Thảo vẫn chưa biết đối mặt ra sao với nó, nhiều lúc vẫn thắc mắc rốt cuộc vì sao lại là mình, lại rơi vào mối quan hệ như thế này.
La Thái Mẫn ôm Thảo vào lòng, hôn lên trán cô.
- Ngoan! Đừng nghĩ linh tinh.
Thảo im lặng không nói gì, sự dịu dàng lúc này của anh khiến cô ấm áp vô cùng. Cô chỉ muốn làm nàng Lọ Lem nốt đêm nay, ngày mai khi trời sáng mọi chuyện sẽ trở về như cũ hay không thì cô cũng mặc kệ. Chỉ là giây phút này, một niềm khao khát hạnh phúc mãnh liệt trỗi dậy trong lòng cô, không thể từ chối.
Nhận thấy con đường này không phải đường về nhà mình, Thảo bật dậy ngó ra ngoài, thầm nghĩ Mẫn lại muốn đưa cô đi đâu.
- Đây đâu phải đường về nhà em?
- Anh đưa em đến một nơi.
Xe dừng tại một quán bar, La Thái Mẫn bước xuống, các anh bảo vệ lễ phép cúi người chào. Anh đưa tay đỡ Thảo xuống, nắm tay cô đi vào. Thảo khá bất ngờ khi bước vào trong, những ánh đèn lung linh mờ ảo, tiếng nhạc du dương, mọi người đang đắm chìm trong những thú vui riêng của mình.
Không ồn ào náo nhiệt như những nơi khác, mọi người ở đây đều rất điềm đạm, vừa nghe nhạc vừa thưởng thức đồ uống. Có một khu khiêu vũ, một khu uống rượu và cả khu casino (các trò chơi cá cược).