Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 54: Em muốn chơi trò gì?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
— Cô ấy là bạn gái của anh à?
— Đúng vậy! — Mẫn đáp, đưa tay ôm eo Thảo kéo lại gần anh.
— Cô ấy thật đẹp!
Thảo cũng có vốn ngoại ngữ khá tốt nên tươi cười đáp lại: — Cảm ơn ngài.
Mẫn nhìn Thảo khẽ mỉm cười, có vẻ nhờ đứng cạnh Mẫn nên cô cũng cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Một vài cô gái cầm rượu qua nâng ly với Mẫn. Hầu như mọi người trong đây đều thuộc giới thượng lưu, nhìn cách đi đứng, cách cầm ly của họ đều toát lên vẻ quý phái.
— Anh Mẫn, lâu rồi chưa thấy anh đến chơi? — Một cô gái trẻ tầm mười tám, mười chín tuổi, mặc một chiếc váy ôm sát cơ thể trông khá gợi cảm, khoác tay La Thái Mẫn tỏ ra rất thân mật.
— Ừm, dạo gần đây anh khá bận! — Mẫn cười đưa tay xoa đầu cô gái.
Thảo ngồi bên cạnh nhìn hành động của cô ta thì có chút khó chịu. Cô gái không hề để ý đến Thảo, vẫn hồn nhiên làm nũng với Mẫn. Mẫn quay sang nhìn Thảo mỉm cười, hỏi:
— Em muốn uống gì?
— Em uống giống anh! — Thảo chỉ vào ly rượu mà cô gái vừa đặt trên bàn.
Mẫn bật cười vì hiểu ý, đưa tay xoa đầu Thảo. Anh đi đến quầy bar lấy một ly cocktail (loại đồ uống pha trộn giữa rượu và nước ép trái cây).
— Thứ này sẽ ngon hơn. — Mẫn đưa ly đồ uống cho Thảo.
— Chị ta là ai vậy? — Cô bé ghé sát lại gần Mẫn, đưa mắt nhìn về phía Thảo.
La Thái Mẫn búng tay vào trán cô bé một cái, nói: — Con bé nhiều chuyện, đi ra kia chơi đi!
Cô gái chu môi nũng nịu, nhưng vẫn miễn cưỡng đi ra phía bàn bạn bè đang chơi mạt chược.
— Anh có vẻ rất nổi tiếng nhỉ? — Thảo ngồi chống cằm, cầm chiếc ống hút khuấy đều ly đồ uống, trong giọng nói có chút ghen tuông.
Mẫn đưa tay vuốt tóc Thảo, ra vẻ châm chọc.
— Giờ em mới biết sao?
Thảo cau mày quay sang nhìn anh, làm như không quan tâm, cầm ly đồ uống lên uống một ngụm. Mẫn khẽ cười, kéo Thảo ngồi sát lại, vén tóc trên tai cô, cúi mặt gần nói:
— Em ghen sao?
— Em không thèm!
Thảo xị mặt quay sang chỗ khác, Mẫn liền muốn cắn tai cô.
— Nhột quá. — Thảo bị anh trêu chọc không chịu nổi, bật cười.
— Đừng nghĩ lung tung, đó là em gái của Tony, bọn anh khá thân nhau.
La Thái Mẫn đứng dậy, dắt Thảo đến khu Casino, ở đó có khoảng năm, sáu bàn chơi Baccarat, Roulette, Poker, mạt chược... và một số máy trò chơi slot machine.
— Em muốn chơi trò gì? — La Thái Mẫn đưa mắt qua hỏi Thảo.
Thảo ngó nghiêng xung quanh một lúc rồi khẽ lắc đầu.
— Em không biết chơi trò nào cả, ở đây không có máy bắn cá sao?
La Thái Mẫn phì cười, anh dẫn Thảo tới bàn chơi Roulette (trò thả bóng ăn điểm), rồi để Thảo ngồi xuống.
— Vậy em xem anh chơi nhé!
— Ông bạn, lâu ngày không gặp.
Một người đàn ông đang ngồi chơi, thấy La Thái Mẫn ngồi xuống thì giơ tay chào, không quên lướt mắt nhìn Thảo một lượt.
— Ô Phong! Ông vẫn còn chơi à? Chưa ăn hết tiền của tôi chứ. (La Thái Mẫn chính là chủ quán bar này)
— Haha, tiền của ông thì trò này thấm tháp gì, nhưng mà tôi lại không thiếu tiền. Hôm nay muốn cược thứ khác được chứ? — Người đàn ông nói rồi đưa mắt nhìn về phía Thảo.
La Thái Mẫn hiểu được hàm ý của Phong, anh khẽ nhếch mép cười.