57. Chương 57: Em hạnh phúc chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 57: Em hạnh phúc chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thảo khá bất ngờ trước sự xuất hiện của Tuấn Anh. Cô vẫn còn bận lòng về những lời anh nói, nên chỉ khẽ gật đầu rồi bước lên xe.
— Người hôm qua thật sự là bạn trai em sao? — Giọng Tuấn Anh trầm hẳn xuống.
Thảo chần chừ một lát, rồi khẽ gật đầu.
Tuấn Anh chợt im lặng. Một lúc sau, anh mới lên tiếng.
— Em hạnh phúc chứ?
— Em cũng không rõ nữa, nhưng em cảm thấy vui khi ở bên anh ấy.
— Ừm!
Thảo không hề hay biết, những lời cô nói như hàng ngàn vết dao cứa vào tim anh, khiến anh nhói đau và bất lực. Có lẽ Tuấn Anh nên buông tay. Chỉ cần Thảo được hạnh phúc, còn anh sẽ tự gặm nhấm nỗi đau này một mình.
Cả hai lại im lặng suốt quãng đường. Đến nơi, Tuấn Anh bước xuống mở cửa cho Thảo, rồi cố nở nụ cười nói.
— Anh có thể ôm em lần cuối cùng được không? Từ giờ, chúng ta sẽ là bạn của nhau nhé!
Thảo khá do dự, nhưng Tuấn Anh cũng là một người tốt, một người từng mang lại cho cô những giây phút thật sự vui vẻ, từng quan tâm và yêu thương cô rất nhiều. Trong lòng Thảo, Tuấn Anh vẫn là một người anh đáng trân trọng. Cô mỉm cười rồi khẽ gật đầu. Tuấn Anh tiến tới ôm Thảo, một cái ôm tình bạn mà anh chẳng hề muốn buông ra chút nào.
— Thôi em vào làm đây, muộn mất rồi, cám ơn anh! — Thảo buông anh ra rồi bước vào công ty. Đi được vài bước, cô chợt nhớ ra điều gì đó, bèn quay người lại.
— Và em hy vọng anh và Nga có thể tìm hiểu nhau một chút, dù sao Nga cũng rất chân thành với anh.
Tuấn Anh chỉ khẽ mỉm cười, dõi theo Thảo bước vào trong cho đến khi bóng lưng cô khuất dần. Gương mặt anh lộ rõ vẻ u buồn, anh khẽ thở dài nhìn lên trời xanh, thầm nghĩ, anh đã chậm một bước rồi.
— Có vẻ sở thích của cô là lẳng lơ với những anh chàng đại gia nhỉ?
Hà Anh đang đứng chờ thang máy đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bên ngoài. Thấy Thảo đến gần, cô ta liền lên tiếng. Theo sau Hà Anh là chị quản lý của mình. Hôm nay Hà Anh có hẹn với công ty để bàn về kế hoạch quảng bá sản phẩm. Cả hai người đều nhìn Thảo với ánh mắt khinh bỉ.
— Tôi không hiểu chị đang nói gì? — Thảo khá khó chịu, đưa mắt nhìn về phía hai người họ.
Hà Anh khẽ nhếch môi, lấy điện thoại ra cho Thảo xem. Đó chính là bức ảnh Thảo và Tuấn Anh ôm nhau bên ngoài lúc nãy.
— Để xem nếu La Thái Mẫn nhìn thấy bức ảnh này thì phản ứng của anh ấy sẽ như thế nào?
Thang máy vừa xuống đến nơi, Hà Anh và chị quản lý bước vào trong. Cô ta nhìn Thảo với ánh mắt mỉa mai, tỏ vẻ đầy tự tin như thể đã giành được chiến lợi phẩm. Thảo vẫn còn đang ngỡ ngàng trước sự đả kích của Hà Anh. Khi thang máy đóng cửa, chị quản lý mới khẽ lên tiếng nhắc nhở Hà Anh.
— Em làm như thế có vẻ không hợp tình hợp lý cho lắm. Dù sao em với Mẫn cũng đã chia tay lâu rồi, em không nên xen vào chuyện của người khác nữa.
— Nhưng mà em không cam tâm. Chị không nhớ lúc trước anh Mẫn cũng vì bắt gặp em ôm Henry (diễn viên nổi tiếng) mà chia tay em sao? Em rất hiểu anh ấy. Thứ gì của anh ấy, nếu để người khác chạm vào, anh ấy sẽ không thương xót mà vứt bỏ. Giống như anh ấy đã lạnh lùng rời bỏ em vậy.
— Chị thấy lúc đó em và Henry cũng quá thân mật rồi, Mẫn hiểu lầm cũng không sai đâu.
— Chị à! — Hà Anh tỏ vẻ giận hờn nhìn chị quản lý.
— Thôi được rồi, chuyện đã qua thì thôi. Giờ bên cạnh em cũng không thiếu gì đại gia, em đừng cứ mãi để tâm đến Mẫn như thế.