Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 58: Cám ơn bạn hiền
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có chứa hình ảnh. Nếu bạn không thấy nội dung, vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thảo bước về phía bàn làm việc của mình. Mai đang nghe điện thoại, đàm phán với khách hàng. Một lát sau khi cúp máy, Mai mới quay sang nhìn Thảo với ánh mắt đầy ẩn ý.
- Có phải Thảo có chuyện gì mờ ám với giám đốc Mẫn không?
- Không! Có chuyện gì đâu mà mờ ám. Hôm qua...
- Hôm qua, sau khi giám đốc kéo Thảo đi, thư kí Nam đã đến lấy đồ của Thảo rồi bảo giám đốc có việc cần nhờ Thảo.
- Ừm, đúng vậy! – Cô thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
- Nhưng mà mình biết chắc chắn giám đốc có ý gì đó với Thảo đúng không? Từ hôm cắn miếng kem của Thảo, mình đã thấy giám đốc nhìn Thảo bằng ánh mắt khác lạ rồi.
Mai quả thật rất tinh ý, không dễ gì qua mắt được cô ấy. Dù Thảo không phải trực tiếp đối mặt với sự dò xét của mọi người, nhưng cô biết chắc chắn sau lưng, không ít lời đồn đoán về mối quan hệ của mình với La Thái Mẫn đang lan truyền.
Thảo chỉ biết cười trừ, rồi ghé sát lại Mai nói nhỏ.
- Tại mình và giám đốc có chút hiểu lầm thôi, Mai đừng nói linh tinh nhé!
Thảo hiểu rằng một khi đã bước vào thế giới của Mẫn, đây chỉ là một trong những chuyện thường tình mà cô phải đối mặt. Cô không chỉ phải chấp nhận một cuộc sống khác biệt so với cuộc sống hàng ngày của mình, mà còn phải luôn nhìn trước ngó sau, suy nghĩ cẩn thận từng hành động và lời nói. Bởi lẽ, đằng sau có rất nhiều cặp mắt đang soi mói, chỉ chờ cô mắc phải một sai sót nhỏ nào đó là sẽ nhận về không ít "gạch đá", đủ để xây cả một tòa lâu đài.
Thảo quay lại nhìn về phía phòng làm việc của giám đốc. Phó giám đốc Cường đã thay thế vị trí của La Thái Mẫn. Cô chợt có chút nhớ người đàn ông đó, nhớ hình dáng tuấn tú của anh mỗi khi chăm chú làm việc. Thảo mở điện thoại lên để tìm số của anh thì mới nhớ là mình đã xóa mất rồi. Lòng cô có chút hụt hẫng, tự hỏi liệu La Thái Mẫn có nhớ đến mình không, liệu anh ấy có nhắn tin cho mình chứ.
Suốt buổi làm việc, Thảo cứ thi thoảng lại ngó qua điện thoại. Dù tự dặn lòng không nên mong đợi nhiều, nhưng mỗi lần có âm báo tin nhắn, lòng Thảo lại sốt sắng cả lên, nhanh như chớp mở màn hình điện thoại rồi lại thất vọng tắt đi.
Hà Anh sau khi họp với các lãnh đạo xong thì bước ra. Khi đi qua bàn làm việc của Thảo, cô khẽ liếc mắt qua một cái rồi nhếch một bên mép cười. Thảo vẫn đang rất lo lắng liệu Hà Anh sẽ làm gì tiếp theo đây, dù gì cô ấy cũng là người nổi tiếng nên chắc sẽ không làm ra việc gì quá đáng chứ.
Ting... Ting.
Điện thoại báo có tin nhắn. Thảo nhanh tay chộp lấy, mở ra xem. Là Phúc.
"Tối nay rảnh không? Cà phê chút nhé?"
Lòng Thảo có chút hụt hẫng vì không phải là người mà cô đang mong ngóng. Nhưng nghĩ cũng đã lâu rồi chưa gặp bạn bè, nên cô nhắn lại cho Phúc: "Okie! Bảy giờ ở Highlands Coffee nhé?"
Tan làm, Thảo về nhà. Nga vẫn chưa về, có lẽ hôm nay khá bận nên phải tăng ca. Thảo tắm rửa rồi thay một chiếc áo kiểu màu trắng cùng chiếc quần short jean (quần ngắn), sau đó bắt taxi đến quán cà phê cách đó không xa. Phúc đã ngồi ở bàn phía ngoài đợi. Bên ngoài buổi tối vừa thoáng mát, lại có thể ngắm nhìn dòng người qua lại. Thấy Thảo bước vào ngó nghiêng, Phúc liền đưa tay vẫy vẫy.
- Thảo, ở đây này.
- Hôm nay mày được nghỉ sớm à? – Thảo vừa ngồi xuống liền hỏi.
- Ừm, dạo này khá rảnh rồi. Còn công việc của mày thì sao? Ổn không?
- Cũng ổn, mà cũng còn nhiều thứ phải học lắm.
- Ừ, bất kỳ công việc gì cũng vậy thôi, phải cố gắng nỗ lực nhiều. À, tao gọi cho mày ly nước như mọi lần rồi đấy.
- Ồ, cám ơn nha bạn hiền. – Thảo nháy mắt.