Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 75: Không phải chuyện của anh!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó giám đốc Cường, trưởng phòng Hà và các nhân viên khác bắt đầu bước vào, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. Thảo rụt rè đi theo sau Mai, nghe thấy câu hỏi của phó giám đốc, lòng Thảo chợt dấy lên nỗi lo lắng: "Anh ta bị thương sao?". Thảo chọn ngồi ngay ghế cuối cùng, cách xa Mẫn nhất. Cả buổi họp, Thảo chỉ cúi đầu ghi chép, không dám nhìn Mẫn dù chỉ một lần. Buổi họp vừa kết thúc, cô lập tức rời đi thật nhanh, chỉ thấy ánh mắt sâu thẳm của Mẫn dõi theo từng hành động của cô.
- Mai, tổng giám đốc bị thương sao? - Thảo ghé sát lại hỏi nhỏ.
- Mình cũng không rõ nữa, nghe mọi người nói hình như anh ấy gặp tai nạn gì đó, nhưng vết thương không nặng. - Mai vừa xem tài liệu vừa đáp.
Nghe tin Mẫn bị thương, lòng Thảo chợt thắt lại. Cảm giác lo lắng khiến cô muốn chạy ngay đến trước mặt để hỏi xem rốt cuộc anh đã gặp phải chuyện gì. Cô khẽ quay đầu nhìn về phía phòng tổng giám đốc, La Thái Mẫn đang ký các văn kiện. Cảm giác quen thuộc lại ùa về. Cô thật sự nhớ anh đến phát điên rồi sao?
Thảo muốn đi rửa mặt cho tỉnh táo. Cô đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Vừa bước ra, cánh tay cô đột ngột bị kéo lại. Thảo bàng hoàng trong vài giây, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh cất tiếng:
- Anh muốn làm gì? Đây là nhà vệ sinh nữ!
- Nhanh vậy đã có người đàn ông khác rồi sao? - La Thái Mẫn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhếch mép cười khẩy nhìn Thảo.
Thảo không hiểu lời anh ta nói có ý gì, nhưng dù sao đi nữa, điều đó cũng không còn quan trọng. Cô lập tức đáp lời:
- Không phải chuyện của anh!
Nói rồi, cô hất mạnh tay Mẫn ra, định bước ra ngoài thì lại bị cánh tay rắn chắc của Mẫn kéo giật lại. Anh đẩy Thảo ép vào tường, rồi đưa tay nâng cằm cô lên.
- Có vẻ bản tính quyến rũ người khác được di truyền qua gen nhỉ?
Thảo thực sự tức giận. Cô giơ tay tát mạnh một cái vào mặt Mẫn, trừng mắt nhìn anh ta:
- Anh thôi đi được không! Chúng ta đã kết thúc, không còn gì để nói với nhau nữa. Xin anh đừng làm phiền tôi nữa. - Thảo đẩy mạnh Mẫn ra rồi vội vã chạy ra ngoài.
La Thái Mẫn khẽ đưa tay lên mặt, ánh mắt tràn đầy thống khổ dõi theo bóng Thảo. Anh đã nghĩ mình có thể buông bỏ được cô ấy, nhưng khi thấy cô bên cạnh một người đàn ông khác, lòng anh lại vô cùng khó chịu. Cảm giác tức giận cứ trào dâng trong lòng. Anh không ngờ tình cảm của mình lại sâu đậm đến nhường này. Một tuần qua, anh đã cố gắng kiềm nén nỗi nhớ nhung nhiều đến mức nào, vậy mà khi gặp Thảo, nhìn thấy gương mặt thân quen ấy, ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy, Mẫn lại không thể kìm nén được cảm xúc. Hành động của anh bộc phát như một gã khờ, không còn suy nghĩ được gì, chỉ muốn ôm trọn cô vào lòng.
Thảo ngồi vào bàn với tâm trạng vô cùng khó chịu. Cô không thể tập trung vào bất kỳ công việc gì. La Thái Mẫn tại sao lại trở nên như thế này? Nếu đã có người con gái khác, tại sao anh ta còn quan tâm đến chuyện của cô như vậy? Thảo cảm thấy vô cùng căm ghét anh ta. "Đã bỏ rơi mình rồi còn dám nói xấu mình, đồ tồi! Uổng công lúc nãy mình còn lo lắng cho anh ta. Cho anh chết đi!". Cô vừa lẩm bẩm chửi rủa, vừa liên tục đâm mạnh chiếc bút xuống tập giấy ghi chú trên bàn, coi nó như La Thái Mẫn mà trút hết cơn tức giận.
- Thảo làm sao thế? - Nghe tiếng động mạnh, Mai quay lại, ngạc nhiên khi thấy hành động của Thảo.
- Không có gì, hì, mình chỉ giải tỏa một chút thôi.