Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 77: Có gì hay mà cười chứ?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuấn Anh bước vào, nhẹ nhàng tháo giày đặt gọn ở cửa. Thảo lấy cho anh đôi dép đi trong nhà. Tuấn Anh khẽ mỉm cười, những hành động nhỏ nhặt này khiến anh cảm thấy thân thuộc lạ thường.
- Có gì hay mà cười chứ?
- Không có gì, căn nhà của hai em thật gọn gàng đấy!
- Đương nhiên! Anh ngồi xuống ghế đi ạ – Thảo chỉ về phía ghế sofa.
Tuấn Anh bước đến ngồi xuống ghế, Thảo đi vào bếp rót cho anh một ly nước. Nga sau khi thay đồ xong bước ra, bắt gặp bóng lưng một người đàn ông đang ngồi ở phòng khách. Cô liếc mắt vào trong tìm Thảo. Thảo cầm ly nước bước ra, thấy Nga liền vẫy tay. Thấy vậy, Nga tiến lại gần, tò mò muốn biết người đàn ông này là ai. Khi ánh mắt chạm nhau với Tuấn Anh, Nga hơi ngượng ngùng nhưng vẫn lên tiếng.
- Anh đến chơi ạ?
Tuấn Anh đứng dậy, mỉm cười hiền hòa đáp:
- Ừm, anh mạo muội đến đây xin một bữa cơm được không?
Nga liếc nhìn Thảo, cả hai chỉ biết cười gượng.
- Vâng, được ạ, anh ngồi xuống đi để em đi dọn cơm!
Nga chạy vội vào nhà bếp, Thảo cũng bước theo sau. Hai người ở trong bếp lúc này mới thủ thỉ.
- Sao anh ấy đến mày không báo trước với tao? – Nga trách.
- Thì tao mới gặp anh ấy dưới sảnh chứ có hẹn trước đâu.
- Hic... Hôm nay tao nấu mấy món đơn giản, ngại quá.
- Thôi không sao đâu! Tao nói trước rồi, mà anh ấy cứ muốn lên, nói là muốn xin lỗi mày đó!
- Ừ thôi kệ đi!
Khoảng 10 phút sau, mâm cơm đã được dọn lên với vài ba món đơn giản: thịt kho, cà pháo, canh cải. Tuấn Anh hào hứng ngồi vào bàn.
- Chà ngon quá, lâu lắm rồi anh mới được ăn cơm nhà.
Nga nhìn anh với ánh mắt xót xa:
- Công việc của anh bận lắm sao?
- Cũng khá bận, với lại, vì sống một mình nên anh toàn ăn ngoài cho tiện!
- Dù sống một mình anh cũng nên quan tâm sức khỏe của mình chứ – Nga đáp.
Thảo nghe cuộc đối thoại của hai người thì mỉm cười, có vẻ Nga đã không còn giận Tuấn Anh nữa. Cô tự mình gắp thức ăn và lặng lẽ ăn.
- À quên mất, nãy em có mua ít bia, anh muốn uống chút chứ? – Thảo buông đũa đứng dậy đi vào bếp lấy ra vài lon bia.
- Được thôi! – Tuấn Anh cười đáp.
- Không được, tí anh còn phải lái xe mà! – Nga liếc nhìn Thảo.
- Uống một lon chắc không sao đâu – Tuấn Anh cầm lấy lon bia, khui cái tạch, anh đưa ra trước mặt Nga và nói:
- Anh muốn xin lỗi em về những chuyện vừa qua. Thật ra anh cũng không muốn giấu em nhưng anh không biết phải nói thế nào vì sợ em sẽ hiểu nhầm.
- Thôi được rồi, một lon thôi nhé – Nga cầm lấy lon bia.
Tuấn Anh mỉm cười, cầm lấy một lon nữa khui xong định đưa cho Thảo thì thấy cô đã tự khui cho mình rồi. Anh chỉ biết cười gượng. Thảo đứng dậy, nâng lon bia lên nói:
- Nào, mừng chúng ta đã hóa giải hiểu lầm. Sau này có gì nhờ anh giúp đỡ thêm nhé!
- Con quỷ này! – Nga ngượng ngùng đánh nhẹ vào tay Thảo.
Ba người vừa ăn vừa tán gẫu vài chuyện công việc. Một lúc sau Thảo đã ăn xong. Vì muốn tránh mặt cho Tuấn Anh có thời gian nói chuyện với Nga nên cô giành đi rửa bát.
- Mày ngồi đây gọt hoa quả đi để tao rửa bát.
- Để tao giúp mày – Nga định đứng dậy.
- Thôi, mày nấu rồi mà cứ để tao rửa. Mày gọt táo cho anh ấy ăn đi.