78. Chương 78: Cậu thật sự không sao chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 78: Cậu thật sự không sao chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nga nhìn hai người thân thiết như vậy có chút chạnh lòng. Dù biết Tuấn Anh chỉ coi mình là một cô em gái, nhưng trái tim cô vẫn cứ ngốc nghếch mà quan tâm anh như thế. Thấy Tuấn Anh bước ra, Nga lại nở nụ cười trên môi và nói:
- Anh ra đây ăn táo này. Cứ mặc kệ cô ấy đi, bọn em đã phân chia việc cả rồi. Anh mà giành làm của cô ấy thì thiệt thòi cho em lắm đó. - Nga giả vờ hờn dỗi.
Tuấn Anh cầm lấy chiếc nĩa Nga đưa:
- Em không giận anh nữa chứ?
- Có gì đâu mà giận. Do em tự mình đa tình thôi, anh không cần bận tâm đâu.
Nga quả thật là một cô gái mạnh mẽ. Dù anh không dành tình yêu cho Nga, nhưng cá tính của Nga vẫn để lại cho anh một ấn tượng sâu sắc.
- Anh vẫn có thể làm bạn với em chứ?
- Đương nhiên rồi! - Nga cười đáp.
Thảo đang rửa chén bên trong, nghe được tiếng hai người nói chuyện, cô thở phào nhẹ nhõm, lòng như trút được gánh nặng. Nhưng rồi nghĩ đến việc gặp La Thái Mẫn sáng nay, tâm trạng cô lại trở nên rối bời. Thảo tức giận chà mạnh vào chiếc đĩa: "Cái con người kỳ lạ, đã đá đít mình rồi thì đừng có xuất hiện trước mặt mình nữa chứ! Đáng ghét, đáng ghét!"
- Em đang nói anh sao? - Tuấn Anh dựa vào tường, nhíu mày nhìn Thảo.
- À không phải, em nói vớ vẩn thôi, không liên quan đến anh. Sao anh lại ra đây?
- Anh ra chào em rồi về chứ sao!
- Anh về sớm thế, ngồi chơi chút nữa đi. - Thảo đã rửa chén xong, cô lau tay rồi tháo tạp dề.
- Giờ anh phải quay lại công ty vì có việc... Ừm... Để lúc khác vậy. Anh có thể đến chơi nữa chứ?
- À... được... rảnh anh cứ đến chơi! - Thảo cảm thấy hơi khó xử nhưng lúc này không biết phải trả lời thế nào. Tuấn Anh khẽ mỉm cười rồi quay đi, cô cũng bước theo anh ra cửa.
- Anh về cẩn thận nhé! - Nga vẫy tay.
Sau khi Tuấn Anh vừa rời đi, Thảo và Nga ngồi xuống ghế sofa. Thảo quay sang nhìn Nga rồi hỏi:
- Mày thật sự không sao chứ?
- Tao có sao đâu. - Nga cười. - Mày không phải lo cho tao. Nếu mày và anh ấy còn tình cảm thì cứ tiếp tục đi.
- Tao giờ chỉ xem anh ấy như một người bạn thôi, chuyện tình cảm làm tao mệt mỏi quá rồi! - Thảo buồn bã đáp.
Nga vòng tay ôm vai Thảo, cả hai im lặng không nói gì. Mỗi người đều có những nỗi niềm riêng trong lòng, chỉ là không muốn nói ra vì sợ làm người khác thêm lo lắng.
Sáng hôm sau đến công ty, Thảo vừa ngồi vào bàn làm việc thì Mai đã đến.
- Thảo, trưa nay rảnh không?
- Ừm, cũng chẳng có lịch trình gì, sao thế?
- Trưa nay giúp mình một việc nhé, mình sẽ mời Thảo ăn trưa luôn. - Mai nháy mắt.
- Sao, việc gì vậy? Miễn không phải việc xấu là được rồi! - Thảo cũng trêu chọc đáp.
- Hừm! Sao mình lại có thể nhờ Thảo làm việc xấu được chứ. Trưa nay giúp mình đi chọn quà nhé. Tối nay sinh nhật của crush (người Mai thầm thích) mà Mai chưa biết nên chọn gì, hic.
- Ôi vụ quà cáp này Thảo cũng không rành lắm đâu.
- Kệ, không sao. Có hai người vẫn tốt hơn một mình mình chứ!
- Ừm, vậy cũng được. Vậy cố gắng làm cho nhanh rồi mình đi nhé.
- Cảm ơn Thảo. - Mai vui mừng ôm chầm lấy Thảo.