Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 85: Hậu quả bạo tàn và câu hỏi nhạy cảm
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Đừng... Tôi van anh!
- Đây chẳng phải điều cô muốn sao?
Bàn tay thô bạo như muốn nghiền nát thân thể mềm mại, hết đè cô nằm sấp lại nâng hông lên cao mà giày vò. Mẫn cứ thế giày vò Thảo suốt nửa giờ đồng hồ. Khắp người cô đầy những vết bầm tím. Sau khi dục vọng được giải tỏa, Mẫn mới dần bình tĩnh lại. Anh cởi trói cho Thảo, đôi tay cô hằn rõ những vết bầm. Anh thản nhiên đứng dậy mặc quần áo, rồi ngồi xuống rót một ly trà nhâm nhi.
Giờ đây Thảo trông như một hồn ma, tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch. Cảm giác đau đớn tột cùng nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô mệt mỏi kéo váy xuống rồi gượng ngồi dậy, tự nhặt lấy quần áo rơi dưới sàn mà mặc vào. Trái tim Thảo như chết lặng, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Cô thật sự không thể hiểu nổi người đàn ông này, đành tự đưa tay lau đi những giọt nước mắt nóng hổi.
- Tôi hận anh! - Thảo trừng mắt nhìn anh đầy căm hận rồi bước ra khỏi cửa, cố nén những cơn đau. Cô ôm chặt tập tài liệu trước ngực để che đi chiếc áo đã không còn nguyên vẹn. Tại sao La Thái Mẫn lại trở nên tồi tệ đến vậy? Anh chỉ coi cô là nơi để giải tỏa dục vọng thú tính thôi sao? Thân xác này có gì mà khiến anh phải cố chấp như thế? Giờ đây cô không thể chấp nhận nổi lý do này nữa.
Mẫn dõi theo bóng Thảo khuất dạng sau cánh cửa. Đôi tay cố tỏ ra bình tĩnh của anh chợt run rẩy. Lần đầu tiên anh mất bình tĩnh đến mức không thể kiểm soát bản thân như vậy, thậm chí đến việc dùng bao cao su anh cũng không để tâm. Dù biết rõ mọi chuyện từng khiến mình đau khổ đến nhường nào, nhưng anh vẫn không thể kìm lòng được mà lao vào. Mẫn không rõ cảm giác trong anh lúc này là muốn trút cơn tức giận lên Thảo hay thực sự sợ mất cô ấy. Dù nhận ra việc mình làm là sai trái, nhưng sự kiêu ngạo không cho phép anh trở thành kẻ thua cuộc. Mặc dù trong thâm tâm, anh biết mình đã thua rồi. Anh chỉ có thể dùng sự ép buộc này để tỏ ra mạnh mẽ, để giữ Thảo ở bên cạnh. Mẫn tựa lưng vào ghế sofa, ngẩng đầu nhìn trần nhà thở dài, tự hỏi từ bao giờ mà anh lại trở nên hèn mọn đến thế.
Thảo ghé vào một cửa hàng quần áo gần đó, nhanh chóng chọn đại một bộ đồ công sở rồi đi vào phòng thay đồ. Thảo hiểu rõ những ánh mắt mỉa mai mà mọi người trong tiệm dành cho mình, nhưng cô không còn bận tâm nữa. Giờ không phải lúc để yếu đuối. Bên dưới chiếc quần lót màu đen đã ướt sũng, chính là những thứ La Thái Mẫn đã để lại trong cô. Thảo tức giận cởi ra ném ngay vào thùng rác, rồi thay một chiếc mới. Lúc này, nhìn mình trong gương, Thảo mới nhận ra cơ thể mình đã bị giày vò đến mức nào. Không chỉ là những vết bầm tím do những nụ hôn thô bạo, mà còn cả những vết răng, vết cấu xé. Thảo khẽ xoa lên những vết thương, lẩm bẩm: "Tao xin lỗi, tất cả là tại sự ngu muội của tao".
Sau khi rời khỏi cửa hàng quần áo, Thảo lại ghé vào một tiệm thuốc tây. Dù khá xấu hổ, nhưng cô tự trấn an mình rằng đây là điều bình thường, ai thèm để ý đến mình đâu mà phải lo lắng. Thế nhưng, khi nhìn thấy cô nhân viên trẻ, Thảo vẫn không giấu nổi vẻ lúng túng.
- Em... Ừm... bán cho chị một lọ dầu xoa vết bầm.
- Dạ, của chị đây! Chị còn lấy gì nữa không ạ?
- À... Ừm... Cho chị một liều thuốc tránh thai nữa. - Vì đây là lần đầu cô mua loại thuốc này nên vẫn chưa biết cách sử dụng.
- Chị quan hệ lâu chưa ạ?
Thảo có chút ngạc nhiên bởi câu hỏi thẳng thừng như vậy. Cô tỏ vẻ ngại ngùng vì chẳng lẽ lại nói là mới mười lăm phút trước? Cô lúng túng.
- Cũng không lâu lắm.