Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 84: Tôi không có mục đích gì hết, thả tôi ra!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Dạ! - Thảo khẽ gật đầu, lòng đầy ngại ngùng. Trong lòng cô tràn ngập lo lắng, không biết La Thái Mẫn giữ cô lại có mục đích gì.
Sau khi Ngọc Anh ra khỏi cửa, Mẫn nhẹ nhàng mở chiếc túi xách, liếc nhìn vào bên trong. Nhìn thấy món đồ, khóe môi anh khẽ nhếch lên. Anh quay lại nhìn Thảo với ánh mắt châm biếm.
- Có người thay thế rồi nên nhanh vậy đã muốn vứt bỏ những thứ liên quan đến tôi sao?
Thảo cảm thấy khó hiểu vô cùng, lòng cô dâng lên sự tức giận tột độ.
- Anh có bị sao không vậy? Rốt cuộc là ai đã vứt bỏ ai? Tôi chẳng có ai cả, tôi trả lại anh những thứ này vì tôi không có lý do gì để giữ chúng, mong rằng từ nay về sau, chúng ta chỉ duy trì mối quan hệ cấp trên và cấp dưới đơn thuần mà thôi.
Thảo dồn hết sức nói một hơi rồi quay người rời đi, nhưng bước chân cô chậm hơn một nhịp so với sải chân dài của Mẫn. Anh vươn tay vặn khóa "cạch" một tiếng rồi đẩy Thảo ép sát vào cánh cửa, bàn tay anh nâng cằm cô lên.
- Chưa đạt được mục đích mà rời đi như vậy không tiếc sao?
Ánh mắt căm giận của Thảo ghim chặt vào gương mặt lạnh lùng của anh, tay cô không ngừng đánh vào bàn tay đang bóp chặt cằm mình.
- Tôi không có mục đích gì hết, thả tôi ra!
Liệu Mẫn có nghe lời cô sao? Những gì anh vừa chứng kiến đã khiến trái tim anh tổn thương đến nhường nào. Anh tự hỏi, liệu mọi chuyện có phải đều do cô sắp đặt? Ngay cả chiếc cà vạt anh đang đeo cũng là do cô CỐ ý chọn sao? Tin tức đính hôn của anh và Ngọc Anh, cả công ty ai mà chẳng biết, vậy mà cô vẫn cố tình chọn cà vạt cho anh sao? Hôm nay khi Thảo xuất hiện, một tia hy vọng nào đó vừa nhen nhóm trong lòng anh. Anh cố tỏ ra bình thản, nhưng trái tim lại không ngừng nóng ruột khi thấy cô chuẩn bị rời đi. Sự lạnh lùng phũ phàng của Thảo đã chạm vào lòng kiêu hãnh của Mẫn. Anh không kìm nén được cảm xúc, cúi xuống chiếm lấy đôi môi đang cắn chặt của Thảo. Thân hình mỏng manh của cô không thể chống đỡ nổi sự cưỡng ép này, tay cô không ngừng đấm vào ngực anh, hơi thở trở nên khó khăn. Chỉ đến khi Thảo gần như ngạt thở, Mẫn mới buông cô ra.
Thảo giơ tay tát mạnh vào mặt Mẫn, đôi mắt rưng rưng, tràn ngập căm hờn nhìn anh. Mẫn khẽ nhếch khóe môi, nở nụ cười nhạt rồi nhấc bổng Thảo, ném cô xuống ghế sofa. Thảo cảm nhận được ý đồ của Mẫn, cô nhìn về phía cánh cửa cách đó không xa, liều mạng lao tới, nhưng làm sao có thể thoát khỏi bàn tay của anh? Cô hoảng loạn hét lên.
- Cử...u...