89. Chương 89: Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 89: Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mắt Thảo mở to kinh ngạc nhìn Phúc. Tại sao nó lại hỏi như thể đã biết hết mọi chuyện vậy? Thảo lắc đầu.
- Ép buộc gì mà ép buộc chứ! Thôi được rồi, đó là giám đốc của tao. Lúc đó tao có chút rắc rối với anh ta, nhưng giờ thì mọi chuyện ổn thỏa rồi, nên mày đừng nhắc lại nữa, kẻo bố tao biết được lại lo lắng.
- Ừ, vậy thì tốt! Vì mày tính quá tốt bụng nên tao chỉ sợ mày bị lợi dụng thôi! Phúc châm chọc nói.
Thảo lườm nguýt Phúc một cái. - Biết vậy thì lo mà trân trọng người bạn này đi nha!
Khoảng mười phút sau, Nga về đến nhà.
- Hai đứa mày nói chuyện gì mà tình cảm thế! Nga vừa mở cửa bước vào đã lên tiếng ngay.
- Có gì đâu, tao đang nói nó phải biết trân trọng người bạn tốt như tao thôi, đúng không Nga?
- Ừ đúng rồi, không trân trọng thì không có đùi gà ăn đâu nhé!
Cả ba cùng bật cười phá lên. Vài phút sau, bố Thảo về đến nhà. Đợt này ông đặt được nhiều mẫu mã đẹp nên có vẻ rất yên tâm. Cả nhà cùng có một bữa trưa cực kỳ vui vẻ. Bố Thảo hỏi thăm về công việc của Phúc rồi của Nga. Và khi nghe Thảo khoe sắp được đi công tác ngoài Hà Nội, ông rất vui mừng. Tuy không thể hiện ra bên ngoài, nhưng Thảo biết bố đã tự hào biết nhường nào, cũng không còn phải lo lắng nhiều cho cô nữa. Tuy nhiên, Thảo lại có chút buồn. Cô biết vì công việc này mà bản thân đã phải đánh đổi những gì. Có lẽ cô cần một lần nói chuyện rõ ràng với La Thái Mẫn.
Vì buổi tối bố phải lên xe về quê, nên buổi chiều Thảo dẫn bố đi trung tâm thương mại để mua sắm vài thứ.
- Thôi bố đã nói không cần mua rồi mà, bố mẹ có thiếu gì đâu mà tốn tiền làm gì!
- Bố này, giờ con đi làm kiếm được tiền rồi mà, tuy không nhiều nhưng vẫn mua được chút quà cho bố mẹ chứ!
Thảo cầm chiếc áo khoác lên ướm thử lên người bố. Thời tiết bây giờ đang vào đông, không khí lạnh đã tràn về, bố mẹ cô lại phải dọn hàng từ sáng sớm đến tối muộn mới về đến nhà, nên Thảo muốn mua cho bố mẹ một chiếc áo ấm.
- Đẹp lắm bố, lấy chiếc này nhé!
Bố Thảo nhìn trong gương cũng gật gù hài lòng, nhưng khi lật ra thấy giá tiền là 2 triệu 300 ngàn, ông sửng sốt, nhanh chóng cởi áo ra. Thảo thấy vậy thì xị mặt, cầm lấy áo khoác ôm vào người.
- Đẹp mà, con có tiền bố yên tâm!
Thảo nhanh chân đến quầy thanh toán rồi kéo bố qua cửa hàng thời trang nữ để chọn áo cho mẹ, không cho bố kịp cơ hội từ chối. Cô đi qua đi lại một vòng, cuối cùng cũng nhìn trúng một chiếc áo khá ưng ý. Khi định cầm lấy thì... một bàn tay khác cũng đang chạm vào chiếc áo. Tuy miễn cưỡng, nhưng Thảo vẫn lễ phép nhường cho người phụ nữ bên cạnh.
- Dạ cô xem đi ạ!
- Thôi cháu cứ xem trước đi. Người phụ nữ mỉm cười hiền từ, nhường lại cho Thảo.
Khi bố Thảo bước đến gần, động tác của ông chợt khựng lại, gương mặt ông như đóng băng. Người phụ nữ đối diện cũng thế. Cả hai im lặng nhìn nhau. Sau vài giây, người phụ nữ mới mỉm cười lên tiếng.
- Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe chứ?
Thảo ngạc nhiên nhìn sang bố, ông tỏ vẻ lúng túng, cười trừ một tiếng rồi đáp.
- Ừ, anh vẫn khỏe! Thảo nghĩ chắc đây là người quen của bố rồi.
Cô tươi cười cúi chào người phụ nữ.
- Dạ cháu chào cô, cháu là con gái bố Hùng ạ!