90. Chính bố cháu đã điều chế sao?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chính bố cháu đã điều chế sao?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không sao đâu, cứ xem như chút quà gặp mặt đi, dù sao trước đây bố cháu cũng từng giúp đỡ cô rất nhiều mà cô vẫn chưa có dịp báo đáp.
Người phụ nữ đưa ánh mắt dịu dàng nhìn bố Thảo, Thảo cũng nhìn theo. Ông ấy ngượng ngùng bước tới: Thôi em để con bé trả tiền đi, nó muốn mua để tặng mẹ nó mà!
À, hóa ra cháu mua tặng mẹ ư! Không sao đâu, cứ để cô thanh toán. Nói rồi, bà ấy đưa thẻ của mình cho nhân viên. Sự cương quyết của bà khiến Thảo không thể từ chối, đành ngượng ngùng cảm ơn.
Cô làm cháu ngại quá, vậy cháu mua tặng cô một chiếc khác nhé!
Bà ấy xua tay: Cô chỉ đến xem cho vui thôi, quần áo ở nhà còn nhiều cái chưa mặc đến, cháu mời cô ly nước là được rồi!
À vâng, vậy chúng ta xuống tầng dưới có quán cà phê, tiện thể để cô và bố cháu trò chuyện một chút luôn, chắc lâu rồi hai người cũng chưa gặp lại nhau nhỉ!
Thảo vui vẻ nói rồi khoác tay bà đi ra, không quên quay lại đưa mắt ra hiệu bảo bố đi theo. Thảo quá vô tư nên không nhận ra tâm trạng của bố. Lúc này, ông thật sự khó xử. Năm đó, vì người phụ nữ này mà một hiểu lầm lớn đã xảy ra trong gia đình Thảo, điều mà cô bé hoàn toàn không hề hay biết.
Cô ơi, cô uống gì ạ? Cháu gọi cho cô một ly chanh muối nhé!
Ôi, cô có sở thích giống bố cháu thật đấy. Lúc nào đến quán, bố cháu cũng chỉ uống chanh muối thôi!
Thảo ra quầy gọi nước. Sau khi cô đi xa, bố Thảo mới lên tiếng.
Hai chúng ta cứ xem nhau như người xa lạ chẳng phải tốt hơn sao?
Gương mặt người phụ nữ chợt trùng xuống. Bà ấy nhìn ra ngoài cửa sổ: Chẳng lẽ anh vẫn còn để ý chuyện năm đó sao? Đã bao nhiêu năm rồi mà!
Anh không để ý, nhưng anh sợ các con biết chuyện sẽ không vui.
Người phụ nữ quay lại nhìn ông, khẽ cười: Anh yên tâm, giờ chúng nó đều trưởng thành rồi, cũng sẽ tự nhận biết được đâu là sự thật thôi.
Bố Thảo thấy cô quay lại thì im lặng, không nói gì thêm. Thảo cảm thấy không khí có chút ngượng ngùng. Lúc này, cô mới để ý, hình như tâm trạng của bố không được vui lắm. Cô tự hỏi trong đầu, rốt cuộc hai người có mối quan hệ như thế nào, trông không giống hai người bạn lâu ngày mới gặp lại cho lắm. Sau khi Thảo ngồi vào bàn, bà ấy liền tươi cười trò chuyện với cô, còn bố Thảo thì chỉ biết ngồi khuấy khuấy ly nước, rồi lại nhìn ra ngoài ngắm dòng người qua lại.
Giờ cháu đang làm gì?
Dạ, cháu làm nhân viên bình thường thôi ạ!
Công việc tốt chứ?
Dạ, cũng ổn ạ.
Cô thấy trên người cháu có mùi hương rất thơm, là mùi gì vậy?
À, là mùi hoa trà đấy cô, nhưng đã được điều chế nên mùi hương có hơi khác một chút.
Chính bố cháu đã điều chế sao?
Thảo ngạc nhiên, mở to mắt nhìn bà ấy: Dạ vâng, cô cũng biết ạ? Bố cháu giỏi lắm, nhưng tiếc là nay không còn làm điều chế nữa rồi! Thảo xị mặt, quay sang nhìn bố.