Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 91: Một Người Bạn Cũ
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhớ lại mười năm trước, một hôm, bà phát hiện trên người chồng mình có một mùi hương lạ. Linh cảm của người phụ nữ mách bảo bà rằng đây ắt hẳn là điềm chẳng lành. Sau nhiều lần âm thầm điều tra, bà cũng đã nhìn thấy mặt cô gái mang mùi hương ấy. Nỗi thất vọng và đau khổ khi ấy đã khiến bà mất đi lý trí, bà tự hỏi, phải chăng đàn ông đều thích những cô gái tỏa ra mùi hương như thế? Bà đã tìm gặp bố Thảo, ông cũng chính là mối tình đầu thời sinh viên của bà. Bà nhờ ông chế cho mình nhiều loại nước hoa khác nhau, chỉ để giữ chân chồng mình. Nhưng vô ích, không ai có thể níu giữ một người đã không còn muốn ở bên mình.
Khi ấy, thấy bà đáng thương đến vậy, bố Thảo không đành lòng làm ngơ. Những lần gặp gỡ, động viên an ủi ấy vô tình bị chồng bà phát hiện. Từ người đáng thương, bà bỗng trở thành người đáng trách. Vì muốn bảo vệ con trai, mong con có một tương lai tốt đẹp, nên bà đành dứt áo ra đi, chấp nhận trở thành người mẹ tồi trong mắt mọi người.
Những nỗi đau tưởng chừng không thể vượt qua ấy, cuối cùng cũng bị thời gian cuốn trôi, chỉ còn lại những day dứt trong lòng vẫn không sao nguôi ngoai. Bà đã khiến một người điều chế nước hoa tài ba như ông phải gác lại công việc này, nhưng bà cũng chẳng có cách nào để giúp đỡ. Giờ đây, khi chứng kiến cuộc sống hạnh phúc của ông, bà cũng đã nhẹ lòng đôi chút.
Bà cởi chiếc vòng cẩm thạch đang đeo, đặt vào tay Thảo: “Đây là chiếc vòng được một vị sư thầy tặng, nó đã giúp cô vượt qua được khoảng thời gian khó khăn nhất. Giờ cô tặng lại nó cho cháu, hi vọng cháu luôn được bình an!”
“Dạ thôi cháu không dám nhận đâu ạ!” Thảo đặt lại chiếc vòng vào tay bà.
“Cháu hãy nhận đi, coi như cho cô cơ hội tích phúc!”
Thảo không hiểu lắm ý nghĩa của câu nói đó, nhưng nhìn thấy sự chân thành sâu thẳm trong đôi mắt bà, cô đành cầm lấy chiếc vòng: “Cháu cảm ơn cô!”
“Không phải là cô cảm ơn cháu, cảm ơn vì cháu đã nhận.”
Gương mặt Thảo có chút ngơ ngác, bà mỉm cười vỗ nhẹ lên bàn tay Thảo: “Thôi hai bố con ngồi chơi đi, cô còn có việc nên phải đi trước đây nhé!” Bà nhìn qua phía bố Thảo, ông cũng chỉ khẽ gật đầu.
“Ôi cô đi ạ, cháu còn định mời cô ăn tối!”
“Để dịp khác nhé, biết đâu chúng ta sẽ còn gặp lại!” Bà ấy mỉm cười rồi quay đi.
Sau khi bóng bà khuất dạng, Thảo mới bày tỏ sự nghi hoặc của mình: “Cô ấy là ai thế bố?”
“Một người bạn cũ thôi!”
“Sao con thấy hai người cứ là lạ làm sao, có phải cô ấy là người yêu cũ của bố không?” Thảo có chút trêu chọc.
“Con nít biết gì mà lắm chuyện thế!” Bố gõ vào trán cô một cái: “Xem mấy giờ rồi, xong việc rồi thì về thôi.”
“Ôi đã sáu giờ rồi, về ăn cơm rồi chuẩn bị đồ đạc thôi bố!”
Hai bố con trở về nhà, Nga và Phúc đã dọn sẵn mâm cơm. Mọi người cùng nhau ăn tối, Thảo vào phòng phụ bố soạn đồ đạc.
“Nước hoa của con còn chứ?”
“Dạ vẫn còn mà bố, trước chả phải bố đã cho con hai lọ sao!”
“Ừm…” Ông định nói gì đó rồi lại thôi: “Con cố gắng làm việc tốt, khi nào rảnh thì về quê thăm bố mẹ!”
“Con biết rồi mà, bố mẹ cứ yên tâm, đừng lo cho con quá nhé! À còn cái này của thằng Long, con mua đợt trước, định để sinh nhật nó thì mang về, tiện bố xuống thì cầm về cho nó luôn nhé!” Thảo lấy từ trong tủ ra một đôi giày thể thao.
“Con mua nhiều đồ thế này rồi cả tháng ăn mì tôm à?”