Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 93: Đúng là đáng ghét thật!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẫn khẽ lắc chiếc ly, mắt dõi theo chất lỏng đang xoay tròn bên trong, hỏi cô: "Em không có gì muốn hỏi anh sao?"
Ngọc Anh đáp: "Có chứ, nhiều là đằng khác!" Mẫn khẽ nghiêng đầu nhìn cô, hỏi lại: "Vậy?" Cô liền hỏi: "Anh thích loại rượu chát này sao?"
Câu hỏi của Ngọc Anh khiến Mẫn bật cười. Một cô gái vừa xinh đẹp, giỏi giang lại tinh tế như cô, đối với anh, có lẽ là mảnh ghép hoàn hảo nhất. La Thái Mẫn nhìn gương mặt ửng đỏ của cô, tay nâng nhẹ chiếc cằm nhỏ, đưa mặt mình đến gần. Đôi mắt Ngọc Anh chợt khép lại, như đang mong chờ một nụ hôn ngọt ngào, nhưng môi La Thái Mẫn chỉ lướt qua, ghé sát tai cô thì thầm:
"Không, anh ghét nó vô cùng!"
Ngọc Anh cảm thấy hơi xấu hổ. Cô khẽ nhếch môi cười, cầm ly rượu của Mẫn lên nhấp một ngụm. Vị chát đắng chạm vào lưỡi khiến cô nhăn mặt.
"Đúng là đáng ghét thật!"
Ngọc Anh hiểu rằng, đối với Mẫn, cô chỉ là một người được sắp đặt bước vào cuộc đời anh. Dù anh không trực tiếp từ chối, nhưng hành động của anh luôn khéo léo tạo ra một khoảng cách nhất định. Thế nhưng, cô vẫn chấp nhận âm thầm ở bên cạnh anh. Ngọc Anh chưa từng nói cho anh biết, cô đã để ý anh từ hai năm trước, từ buổi lễ tuyên dương doanh nhân trẻ đó. Gương mặt tuấn tú cùng khí chất ung dung, kiêu ngạo của anh đã thu hút mọi ánh mắt của các cô gái bên dưới. Nhưng khi ấy, bên cạnh anh lại có một bóng hồng khác, cô chỉ đành chờ đợi.
Vừa hay, khi nghe tin phải đi xem mắt người đàn ông mà cha mẹ ép buộc, Ngọc Anh đã rất tức giận. Nhưng sau khi biết người đàn ông ấy chính là La Thái Mẫn, cô không thể giấu nổi niềm vui trong lòng. Cô đã mong đợi về một viễn cảnh tương lai tươi đẹp của hai người biết bao. Thế nhưng, khi gặp Mẫn, anh lại cho cô cảm giác cô chỉ là một đối tác, một người bạn xã giao. Ngọc Anh tự hỏi liệu cần bao nhiêu thời gian để có thể làm tan chảy trái tim này, cô liệu có đủ dũng khí không, và tình cảm này có thể cho cô sức mạnh ấy không?
La Thái Mẫn đã uống khá nhiều. Sau khi Ngọc Anh dìu anh lên xe, cô định ngồi vào bên cạnh, nhưng lại nhận được một câu nói khá đau lòng:
"Em về cẩn thận nhé, xin lỗi anh không đưa em về được rồi!"
Ngọc Anh đứng nhìn chiếc xe rời đi, lòng tự trọng có chút tổn thương.
La Thái Mẫn lại dặn tài xế đến một địa chỉ khác, không phải nhà của anh, mà là chung cư của Thảo. Anh xuống xe, ngước nhìn lên trên. Mẫn cũng không hiểu tại sao mình lại muốn đến nơi này, liệu có phải vì chút men say khiến anh không tỉnh táo chăng? Mẫn khẽ thở dài rồi định quay người rời đi. Bỗng, một mùi hương theo gió bay tới mũi anh, cái mùi hương từng khiến anh khổ sở ấy lại xuất hiện. Thảo đang cầm ly cà phê trên tay, tiến lại gần. Bốn mắt chạm nhau.
Vì cảm thấy buồn ngủ, Thảo muốn xuống đường đi dạo một chút, mua một tách cà phê để giúp bản thân tỉnh táo hoàn thành công việc. Khi bắt gặp bóng lưng quen thuộc ấy, Thảo có chút e ngại. Không ngờ, khi Mẫn quay lại, đó thật sự là anh. Thảo tự giữ khoảng cách, tạo ra một lớp phòng vệ cho bản thân, rồi lớn tiếng nói:
"Anh đến đây làm gì?"
Nhìn hình dáng nhỏ nhắn của cô trong bộ đồ ngủ, chỉ khoác một chiếc áo khoác mỏng, lại tỏ vẻ đang giữ khoảng cách với mình, trông chẳng khác gì một chú thỏ đang gồng mình chống lại kẻ đi săn. Mẫn khẽ nhếch khóe môi, lê chân bước đến gần.
Thảo thuận theo động tác của anh mà lùi ra sau, không để ý vỉa hè, trượt một chân xuống suýt nữa thì té ngửa,