Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 94: Rốt cuộc anh muốn gì?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thảo bị câu nói của anh chọc tức, đưa tay kéo khóa áo xuống.
- Tôi muốn quyến rũ ai thì mặc kệ tôi, anh quan tâm làm gì?
Thảo nói rồi lách sang một bên định bỏ đi, Mẫn lại kéo tay cô lại. Thảo thở dài vẻ khó chịu, không thèm quay mặt lại mà cất tiếng hỏi.
- Rốt cuộc thì anh muốn gì?
Mẫn từ phía sau ghé sát vào tai cô thì thầm. Hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào tai khiến Thảo rùng mình.
- Đã uống thuốc chưa?
Thảo cảm thấy ghê tởm tột độ. Cô quay phắt lại, trừng mắt nhìn anh, ánh mắt đầy căm ghét. Chẳng lẽ anh ta sợ mình sẽ mang cái thai này đến ăn vạ anh ta sao? Cô gằn giọng, nhấn mạnh từng lời.
- Không cần anh nhắc!
La Thái Mẫn tiếp tục mỉa mai:
- Làm sao tôi biết em có nói dối hay không?
Thảo thật sự cạn lời với người đàn ông này. Cô hất tay anh ra rồi nhanh chóng bước vào tòa nhà. La Thái Mẫn khẽ nhíu mày, hai tay đút túi quần, đứng nhìn theo bóng dáng vội vã của Thảo cho đến khi cô khuất hẳn vào trong tòa nhà rồi mới quay người rời đi.
Khi cánh cửa thang máy khép lại, Thảo mới thở phào nhẹ nhõm. “Chết tiệt, chẳng lẽ mình phải chuyển cả nơi ở sao?” Thảo ủ rũ bước vào căn hộ. Nghĩ đến công việc còn dang dở, Thảo đành tạm gác mọi suy tư, tập trung hoàn thành nốt phần việc của mình. Mãi đến 12 giờ đêm cô mới có thể lên giường nghỉ ngơi. Khi nhắm mắt lại, hình ảnh La Thái Mẫn lại hiện về, khiến Thảo trằn trọc không ngủ được. Tại sao đằng sau dáng vẻ đáng ghét ấy, cô lại thấy được sự cô đơn khó tả? Dù những lời nói của anh như bóp nát trái tim cô, nhưng sao trên người anh lại toát ra vẻ đau khổ đến vậy? Thực sự anh đến đây chỉ để quan tâm việc cô đã uống thuốc tránh thai chưa sao? Rốt cuộc đâu mới là con người thật của anh?
Sáng thứ Hai đầu tuần, Thảo chọn một chiếc váy màu hồng phấn nhẹ nhàng. Sau khi trang điểm, định chọn vài món trang sức để đeo, mắt cô chạm phải chiếc vòng cẩm thạch. Thảo cầm lên ngắm nghía, thầm nghĩ “cũng đẹp đấy chứ”, rồi thử đeo vào. Thật kỳ lạ là nó lại vừa vặn đến thế. Nhớ lại những lời chân thành của người phụ phụ nữ ấy, Thảo quyết định đeo thử, hy vọng nó sẽ giúp cuộc sống của cô thuận lợi hơn một chút.
Sau khi đến công ty, Thảo xem lại một lượt bản kế hoạch của mình, cảm thấy khá ổn. Cô mang vào nộp cho Trưởng phòng Hà. Tuy cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lúc chờ chị ấy xem qua tài liệu, Thảo đã rất hồi hộp, hai bàn tay đặt sau lưng không ngừng cấu xé vào nhau. Một lúc sau, Trưởng phòng Hà đặt tài liệu xuống, nhìn Thảo với ánh mắt khá lạnh lùng. Thảo thầm nghĩ chắc không được rồi, ai ngờ chị ấy lại cong môi cười.
- Quả nhiên là em không làm chị thất vọng, bản kế hoạch rất tốt. Một mình em làm ra nó sao?
- Dạ vâng, em có tham khảo qua tài liệu và ý kiến một số người!
- Ừ, làm tốt lắm. Ý tưởng quay phim của em khá hay, chỉ có điều chị không biết kinh phí này có được duyệt không. Chị sẽ cố gắng xin cấp trên, có gì chị sẽ thông báo lại với em sau.
- Dạ!
Sau khi đóng cửa lại, Thảo tự hào vỗ vỗ ngực an ủi bản thân: “Khổ sở rồi, khổ sở rồi!” Cô vui mừng như muốn nhảy cẫng. Đây là lần đầu tiên tự mình làm một dự án, cô cứ sợ có nhiều sai sót, không ngờ lại được khen ngợi như vậy. Tâm trạng tươi vui trở lại làm việc.
Giờ cơm trưa ở căn tin, Mai ngồi bên cạnh đã không thể rời mắt khỏi chiếc vòng trên tay Thảo. Biết được sự tò mò của Mai, Thảo đành mở lời.
- Vòng này Thảo được một người cô tặng!
- À, hèn gì bây giờ mới thấy Thảo đeo, trông đẹp đấy!
Thảo mỉm cười, nhìn vào chiếc vòng khẽ gật đầu.
- Có vẻ đúng vậy thật.
- À mà bản kế hoạch Thảo làm tốt chứ?
- Tạm thời thì khá ổn!