11. Chương 11

Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa mở mắt, ta lại thấy gương mặt Lăng Việt. Ta có chút ngượng ngùng đấm chàng một cái, e lệ nói:
"Sao trước kia không phát hiện chàng xấu xa thế này? Nửa đêm mò lên giường người ta rồi."
Lăng Việt nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, dịu giọng giải thích:
"Khoan hãy lên tiếng, chúng ta chưa đi được bao xa."
Dứt lời, một trận gió lạnh thổi tới, lúc này ta mới hoàn toàn tỉnh táo.
Đây là bên ngoài ư? Được Lăng Việt che chở trong ngực, ta không khỏi nắm chặt vạt áo chàng.
Giờ phút này chúng ta đang ở trong rừng cây sau núi.
"Trong trang không an toàn, có mấy người Tái Ngoại lẻn vào rồi."
Người Tái Ngoại?
Trong kinh sao lại có người Tái Ngoại?
Gần đây đúng là ngày các nước triều cống, chẳng lẽ là gian tế nước khác?
Lăng Việt vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của ta, hai mắt nhìn nhau, ôn hoà nói:
"Đừng sợ."
Chàng thắt chặt dây áo choàng đang lỏng lẻo, bế bổng ta lên. Mũi chân điểm nhẹ xuống đất, xoay người một cái đã bay lên không trung. Ta bịt miệng, không tiếng động hét lên.
Tên lừa đảo này!
Chàng rõ ràng có thể mang theo ta bay!
Lăng Việt ôm ta ẩn nấp trong một khu rừng rậm, ta phẫn hận nhìn chằm chằm biển lửa phía trước.
Đáng chết! Bọn chúng thế mà đốt biệt thự lớn của ta!!
Ta đấm vào không khí, Lăng Việt ôm chặt hơn một chút, sợ ta rơi xuống.
"Cẩn thận."
"Điền trang của ta..."
Ta vùi đầu khóc lóc thảm thiết, Lăng Việt nhẹ giọng an ủi ta:
"Sau này ta kiếm tiền mua cho nàng cái điền trang lớn hơn."
Lúc đó ta cũng không tìm hiểu kỹ cách kiếm tiền của Lăng Việt. Nếu biết sau này chàng sẽ đi nhận lệnh truy nã để mua nhà cho ta, ta chắc chắn sẽ không điên cuồng gật đầu như bây giờ. Đương nhiên, đó là chuyện sau này.
Phủ Tướng quân.
Mông Tấn nhíu mày nhìn ta.
"Có người Tái Ngoại lẻn vào điền trang của ngươi?"
"Ừ ừ!"
Ta liên tục gật đầu, còn không quên bổ sung một câu:
"Bọn chúng còn đốt nhà của ta!"
Mông Tấn trầm ngâm một lát, đang định mở miệng, ngoài cửa bỗng trở nên ồn ào.
"Ngươi cho ta vào!"
"Tiểu tướng quân, tướng quân có lệnh..."
"Đại ca! Đại ca!"
Là Mông Dật, hắn tới làm gì?
"Tiểu tử thối...!"
Mặt Mông Tấn sa sầm, hắn đứng dậy đi về phía cửa. Không lâu sau đã dẫn một người vào.
"Tô tiểu thư, ta nghe nói nàng tới..."
Mông Dật hưng phấn chạy tới, thấy ta một thân bụi đất, vội đổi giọng:
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Mông Tấn mở miệng giải thích:
"Có người lẻn vào điền trang của nàng ấy..."
Lời còn chưa nói hết đã bị tiếng thét chói tai của Mông Dật cắt ngang, sắc mặt Mông Tấn lập tức đen thêm vài phần.
"Gì cơ?!!"
"Tô tiểu thư có bị thương không?"
Mông Dật vừa định tiến lên nắm tay ta, đao của Lăng Việt đã chắn ngang giữa chúng ta.
"Tiểu tướng quân tự trọng."
"Ngươi!"
Bầu không khí lập tức có chút khó xử. Ta vội kéo tay cầm đao của Lăng Việt xuống, cười cười với Mông Dật:
"À, đa tạ tiểu tướng quân đã quan tâm, ta không sao. Trước mắt vẫn nên nói về chuyện người Tái Ngoại thì hơn, ngài nói sao, Mông tướng quân?"
Ta quay đầu nhìn về phía Mông Tấn, hắn gật đầu, ra hiệu tiếp tục đề tài vừa rồi.
Mông Dật kinh ngạc:
"Người Tái Ngoại?"
"Đúng vậy."
"Đại ca, trong kinh có người Tái Ngoại trà trộn vào, là ta thất trách. Sáng mai, không, là tối nay, ta sẽ bắt toàn bộ bọn chúng về quy án!"
Mông Dật ôm quyền, ánh mắt sáng quắc nhìn thân ca của mình, chỉ chờ lệnh là sẽ đi bắt người ngay.
Sự nghiêm túc đột ngột làm ta sửng sốt, biểu cảm nghiêm túc này còn khá đáng sợ đấy...
Nhìn quen bộ dáng không đứng đắn của hắn, ta không khỏi nhìn thêm vài lần.
Cảm nhận được tầm mắt của ta, Mông Dật vừa nghiêm túc chưa được mấy phút, lại cười ngây ngô với ta.
Mông Tấn trừng mắt nhìn đệ đệ ngu xuẩn của mình:
"Bắt người là việc của Kinh Triệu Doãn, đệ xem náo nhiệt cái gì?"
Sau đó tiếp tục hỏi ta: "Tô tiểu thư, ngươi xác định là người Tái Ngoại sao?"
Ta kéo kéo tay áo Lăng Việt, chàng khác với thái độ thường ngày, nắm ngược lại tay ta.
Hắn lạnh nhạt nhìn thoáng qua Mông Dật đối diện đang nhìn chằm chằm, rồi mở miệng nói:
"Nghe khẩu âm của bọn chúng, quả thật là người Tái Ngoại không sai."
"Ồ?"
Mông Tấn bất ngờ nhìn hắn một cái:
"Lăng huynh đệ, ngươi nghe hiểu tiếng Tái Ngoại?"
"Hồi nhỏ theo phụ thân ở biên cảnh vài năm."
"Vậy ngươi có nghe được gì không?"
"Ta không dám tới quá gần, chỉ nghe được vài từ ngữ, hình như có liên quan đến triều cống."
Ánh nến nhảy nhót, thỉnh thoảng phát ra tiếng vang rất nhỏ.
Mông Tấn nhìn ngọn lửa suy tư xuất thần:
"Dựa vào bản lĩnh của bọn chúng là không vào được kinh thành, xem ra là trong kinh có nội ứng."
"Triều cống... Chẳng lẽ mục tiêu của bọn chúng là Hoàng thượng?"
Ta ở bên cạnh nghe mà tim đập thình thịch, Lăng Việt thấy thế vội ôm lấy ta đang run lẩy bẩy.
Đêm nay nhất định là một đêm không ngủ. Ta cảm giác mình vô hình chung như rơi vào một tấm lưới lớn, không cách nào thoát ra được.
Mãi cho đến khi phương Đông hửng sáng, cửa mới bị đẩy ra. Mông Tấn bảo ta gần đây cứ ở lại phủ Tướng quân, hắn có thể bảo đảm an toàn cho ta, đợi sự kiện trong kinh lắng xuống rồi sẽ đưa ta đi.