Mười Dặm Sóng Sương Giăng
Chương 10
Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ừm, cá chiên giòn.
Ta cầm một con, cắn đứt đầu, nhai ngấu nghiến như trút giận.
Ơ? Viện mình đổi đầu bếp rồi sao? Món cá chiên hôm nay ngon thật.
Thế nhưng, dù cá chiên giòn có ngon đến mấy cũng chẳng thể xoa dịu được ngọn lửa giận đang bùng cháy trong lòng ta.
"Cái nơi rách nát này, ai muốn ở thì cứ ở, Đông Thanh!"
Ta đập bàn đứng phắt dậy, nhìn về phía Đông Thanh:
"Mấy ngày tới, ngươi đi bán hai cửa tiệm trong kinh thành đi, rồi thu dọn đồ đạc, chúng ta sẽ về..."
Ta nhíu mày nghĩ mãi, quê của nguyên chủ ở đâu nhỉ? Trong sách chỉ nhắc đến cha mẹ nàng mất sớm, những chi tiết khác thì không nói rõ. Nàng từ nhỏ đã được Thái hậu nuôi dưỡng, vậy thì đối với nàng mà nói, hoàng cung chính là nhà nàng.
Nhưng trước mắt, nàng đã sớm không còn nhà nữa rồi...
Ta chậm rãi ngồi xuống, ngẩn ngơ nhìn Đông Thanh:
"Đông Thanh, ta mới phát hiện, ta không có..."
Ta không có một nơi nào để đi. Ở cái nơi xa lạ này, ta và nguyên chủ giống nhau, đều không có chốn dung thân.
Sống mũi cay cay, bóng dáng Đông Thanh dần trở nên mờ ảo. Ta ôm ngực, chỉ cảm thấy buồn bực vô cùng.
"Cô nương! Cô nương người sao vậy? Người đừng dọa Đông Thanh!"
Giữa tiếng kêu khóc gấp gáp của Đông Thanh, một bóng người vội vã chạy tới.
"Cô nương?"
Lăng Việt nửa quỳ trước mặt ta, ngẩng đầu lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi ta.
"Đừng khóc."
"Lăng Việt."
Ta nắm lấy tay chàng, cất giọng mũi nghèn nghẹt nói:
"Ta không muốn ở chỗ này, cũng không muốn ở kinh thành. Thế nhưng, thế nhưng, ta không giống Mộc Tần, có quê nhà để về."
Ánh mắt chàng thoáng nhu hòa, giống như dỗ dành một đứa trẻ mà khẽ vỗ đầu ta.
"Vậy thì về quê hương của ta."
"Chàng, quê chàng ở đâu thế?"
Lăng Việt khẽ cười:
"Kim Lăng."
"Hả?"
Trong đầu ta đột nhiên hiện lên hình ảnh mình xách Tần Hoài Xuân khoác lác với Lăng Việt, ta không khỏi xấu hổ che mặt.
Hóa ra, chàng thật sự từng thấy mười dặm sóng sương giăng.
Lúc ấy ta chém gió như vậy, chàng thế mà không nhắc nhở một chút nào!
Hu hu, không còn mặt mũi nào để gặp người nữa rồi.
28
Hôm nay có một vị khách quý tới.
Đó là nam phụ, Mông tướng quân.
Hắn là ca ca của Mông tiểu tướng quân, từ nhỏ đã thầm mến nữ chính, là người hâm mộ trung thành của nàng.
Trà Lão Quân Mi chỉ còn lại chút xíu, ta dứt khoát lấy ra hết để đãi khách.
Ta ngồi ở đại sảnh, thưởng thức chén trà Lão Quân Mi cuối cùng.
Về sau sẽ không còn được uống nữa rồi.
Người nam nhân trước mắt vận một thân trường sam màu xanh ngọc, mặt như bạch ngọc, khuôn mặt có chút giống Mông Dật, nhưng trông sáng láng hơn Mông Dật nhiều.
Rõ ràng là cách ăn mặc của một công tử bình thường, vậy mà vẫn không che giấu được sát khí trên người hắn.
Từ sau khi hắn ngồi xuống, ta chỉ cảm thấy không khí xung quanh cũng trở nên loãng đi, khiến ta sắp thở không nổi rồi.
"Tô tiểu thư, bất kể cô có đồng ý hay không, cô đều phải rời khỏi kinh thành."
Mông Tấn khẽ cười, ngón tay lười biếng gõ mặt bàn, ngữ điệu chậm rãi.
Ta nuốt nước miếng, vừa định mở miệng nói chuyện, Mông Tấn đã tự mình nói tiếp:
"Đương nhiên, còn có cách nhanh hơn, đó chính là trực tiếp giết cô, đỡ để Quân Mai ở trong cung vì cô mà lo lắng hãi hùng."
Khốn nạn, mấy người này thật là, từng người một, hoàn toàn không cho người ta cơ hội phát biểu! Mông Tấn liếc xéo ta một cái, còn muốn dọa ta:
"Xoẹt một tiếng ——"
Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, đao đã gác lên cổ Mông Tấn. Vẻ mặt Lăng Việt lạnh như băng, trong mắt tràn đầy sát ý.
"Ngươi dám động vào nàng thử xem?"
Lưỡi đao sắc bén kề sát, Mông Tấn nhíu mày. Hiển nhiên, hắn cũng không ngờ người bên cạnh ta lại có thân thủ như vậy.
Hu hu hu, ôi cái sức hút bạn trai chết tiệt của Lăng Việt này!
Mông Tấn giơ hai tay lên, lộ ra một nụ cười ôn hòa vô hại.
"Vừa rồi ta chỉ nói đùa thôi. Tô tiểu thư là người trong lòng của đệ đệ ngốc nhà ta, nếu ta động thủ, Mông Dật sẽ hận ta mất."
"Hừ."
Ta kiêu ngạo quay đầu đi, nắm lấy vạt áo Lăng Việt, cáo mượn oai hùm nói:
"Ai thèm ở kinh thành chứ? Qua mấy ngày nữa ta sẽ rời khỏi nơi này, đi đâu mà chẳng tốt hơn ở đây?"
"Ồ? Cô không muốn về cung?"
Mông Tấn có chút kinh ngạc, dù sao nguyên chủ trước kia đối với Vệ Kỳ Niên, đó là yêu sâu đậm.
Ta thở dài lắc đầu, giả bộ thâm trầm nói:
"Đế vương bạc bẽo đa tình, ta đã bị vứt bỏ một lần, sao có thể trở về, cho hắn cơ hội vứt bỏ ta lần nữa?"
Trong phòng im lặng vài giây, xem ra đoạn phát biểu này của ta đã khiến hắn chấn động.
"Đạo lý mà nữ nhân ngốc như cô cũng có thể ngộ ra, Quân Mai lại vẫn luôn nhìn không thấu."
!!!
Đại ca ngài có lễ phép không vậy!
29
Có nam phụ hỗ trợ, hành lý thu dọn càng nhanh hơn. Người hầu cũng cơ bản đều giải tán hết. Đông Thanh được ta phái vào kinh thành, bảo nàng tính toán sổ sách trong các cửa tiệm xong thì rút hết tiền mặt ra.
Đợi nàng trở về, chúng ta có thể cầm tiền trực tiếp xuất phát đến Kim Lăng.
Đêm xuống.
Ta đang ngủ ngon thì bị người lay dậy.
"Nhu Nhi?"