Mười Dặm Sóng Sương Giăng
Chương 13
Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Không được! Ta muốn nhìn ả c.h.ế.t!"
Mông Tấn bất đắc dĩ đồng ý.
"Được rồi, thật là hết cách với nàng."
Lúc này Thẩm Quân Mai mới nín khóc mỉm cười, ta như rơi xuống vực băng, đại ca à, huynh không cố gắng thêm chút nữa sao? Thế mà đã đồng ý rồi? Đây là giết người đó, a lô!
Tình yêu của nam phụ dành cho nữ chính thật sự quá mức vặn vẹo. Không đúng, đây đâu phải là yêu, đây là hành vi của kẻ si tình mù quáng!!!
Mông Tấn đứng dậy, đoạt lấy đao bên hông tùy tùng, đâm thẳng vào ngực ta, động tác dứt khoát, lưu loát đến mức ta thậm chí không cảm nhận được đau đớn ngay lập tức.
Trước ngực ta nở ra một đóa hoa máu lớn, ta khó tin nhìn về phía Mông Tấn, sắc mặt hắn đầy vẻ thương hại.
"Yên tâm, nhanh thôi, ngươi sẽ có thể hoàn toàn rời khỏi nơi này."
Ta thật sự muốn 'cảm ơn' tám đời tổ tông nhà ngươi.
Trước khoảnh khắc hôn mê cuối cùng, ta nghe thấy hắn nói:
"Đưa ả xuống, xử lý sạch sẽ, đừng để lại dấu vết."
Đại kết cục
Ta tỉnh lại trong lòng Lăng Việt, thuyền lắc lư dừng bên bờ sông, chàng khàn giọng hỏi:
"Ngủ dậy rồi?"
"Lăng Việt, tên Mông Tấn kia chắc chắn là cố ý trút giận thay tình nhân của hắn, đâm ta đau tim đến tận bây giờ!"
Ta ngồi thẳng dậy, phồng má oán giận:
"Hơn nữa, hơn nữa..."
Ta cúi đầu lầm bầm, giọng nói nhỏ dần, Lăng Việt ghé tai qua:
"Hơn nữa cái gì?"
"Còn phải tĩnh dưỡng tròn hai năm..." Không thể vận động kịch liệt!!
Chẳng phải đây là muốn lấy mạng già của ta sao! Bên cạnh có một nam nhân đẹp đến mê hồn thế này, vậy mà ta, vậy mà ta hai năm không thể chạm vào!
"Nàng thấy buồn chán à? Ta đưa nàng đến trấn gần đây thăm thú một chút nhé?"
Ta lắc đầu, rúc lại vào lòng chàng.
"Thật ra như vậy cũng rất tốt, cùng chàng ngắm núi ngắm sông."
Một con vịt trời bay ra từ bụi lau sậy, Lăng Việt nhanh chóng ném dao găm ra, gần như ngay lúc nó vừa ló đầu ra đã hạ gục nó.
Thân mình chàng căng thẳng, kéo ta vào trong lòng, cảnh giác nhìn quanh bốn phía.
"Lăng Việt."
Ta kéo tay áo hắn, mềm giọng nói:
"Ta không sao, một con vịt trời mà thôi."
Bờ sông yên tĩnh, thỉnh thoảng có vài tiếng ếch kêu, Lăng Việt vẫn khẩn trương ôm lấy ta.
Ta để mặc chàng ôm, cho đến khi chàng buông xuống tất cả bất an.
Lần ta mất tích ở phủ Tướng quân quả thật dọa chàng sợ hãi, mãi đến khi đã qua nửa năm rồi, một chút gió thổi cỏ lay chàng cũng lo lắng không thôi.
Nhưng chuyện này cũng không phải hoàn toàn không có chỗ tốt, vì để bảo vệ ta tốt hơn, Lăng Việt dưới sự 'lừa dối' của ta đã cùng ta ngủ chung giường rồi.
Ngày đó Mông Tấn trước mặt Thẩm Quân Mai "giết" ta, lại phái người đưa ta đến chỗ Lăng Việt.
Lăng Việt nhìn ta toàn thân đầy máu, suýt chút nữa đã giết Mông Tấn ngay tại chỗ, nếu không phải ta đột nhiên ho một tiếng, Mông Tấn đã sớm chết dưới đao của chàng rồi.
Khi ta tỉnh lại, Mông Tấn mới nói rõ đầu đuôi câu chuyện với ta.
Thẩm Quân Mai vì chuyện của ta mà đêm không thể ngủ, thậm chí tinh thần có vấn đề.
Vệ Kỳ Niên sau khi phát hiện nàng ta mắc chứng cuồng loạn đã hạ quyết tâm muốn bỏ rơi ta, mấy lần nhấn mạnh sẽ không nạp ta vào cung, nhưng Thẩm Quân Mai vẫn chìm đắm trong thế giới riêng của mình.
Cứ tiếp tục như vậy, đối với nàng ta và đứa con trong bụng đều cực kỳ nguy hiểm.
Cho nên mấy người họ mới diễn màn kịch này.
"Không báo trước, ta rất xin lỗi, chủ yếu là sợ ngươi không thể diễn tả được loại cảm xúc sợ hãi, nôn nóng kia. Coi như an ủi, đây là ngàn lượng vàng."
Lần đầu tiên ta mất hứng thú với thỏi vàng lấp lánh, sắc mặt ủ rũ, Mông Tấn cũng chỉ coi như ta bệnh nặng mới khỏi nên không để ý.
Thẩm Quân Mai bỏ được mối họa trong lòng, tự nhiên là ăn ngon uống tốt ngủ ngon.
Ta và Lăng Việt cũng được bên nhau, nhìn như kết cục mỹ mãn, nhưng ta chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, nếu như Vệ Kỳ Niên đối với ta bớt đi một phần tình cũ, nếu như đệ đệ của Mông Tấn không phải ái mộ ta, nếu như Lăng Việt chỉ là một tiểu thị vệ không có thân thế.
Thì ta hôm nay, còn có thể sống sao?
Vết thương cầm máu được mấy ngày ta đã cùng Lăng Việt rời khỏi kinh thành, ta thậm chí cũng không đi tìm Đông Thanh, cũng không dám đi tìm nàng. Số bạc trên người nàng hẳn là đủ để nàng tiêu xài, Đông Thanh là một cô nương thông minh, nàng sẽ sống rất tốt.
Mấy ngày đầu mới lên đường, Lăng Việt gần như đêm nào cũng không ngủ, chàng luôn ôm đao ngồi bên cạnh ta, canh giữ ta hết đêm này sang đêm khác.
Về sau nếu không phải ta khóc cầu xin chàng ngủ một lát, e là chàng đã đột quỵ rồi.
Hiện giờ tuy chịu ngủ cùng một chỗ với ta rồi, nhưng ban đêm chỉ cần có một chút tiếng động là chàng sẽ tỉnh, sau đó chính là ngồi cả đêm. Nếu không phải có một lần ta muốn đi tiểu làm tỉnh giấc, ta cũng không biết tên ngốc này lại không chịu ngủ ngon giấc.
Có một ngày, Lăng Việt hỏi:
"Chúng ta rời khỏi nước Kỳ, đến Tây Vực được không?"
Chàng cẩn thận nhìn sắc mặt ta, sợ ta lộ ra vẻ không vui:
"Nghe nói rượu Tây Vực rất đặc biệt, Nhu Nhi có muốn đi xem thử không?"
Lòng ta mềm nhũn, biết chàng đang sợ điều gì, cũng biết chàng vẫn luôn tự trách vì lúc trước đã không bảo vệ tốt cho ta.
Ta ôm lấy Lăng Việt đang thấp thỏm bất an, dịu dàng trả lời chàng:
"Được."
Chúng ta đến Tây Vực, Đại Lý, còn đến cả Mông Cổ.
Ồ đúng rồi, lúc ở Mông Cổ, bệnh của ta rốt cuộc cũng khỏi hẳn.
Vì thế vào một đêm tuyết rơi, ta cưỡng bức Lăng Việt đang ngủ bên cạnh.
Bộ dạng che mặt đỏ bừng của chàng vẫn đáng yêu như vậy, thật là khiến người ta không kìm chế được mà...