Mười Dặm Sóng Sương Giăng
Chương 14
Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bảy năm sau.
"Nương thân! Nương thân!"
An Lạc chạy lon ton đến, ta vừa định ôm con bé thì Lăng Việt đã nhanh hơn một bước bế con gái lên.
Chàng ấy, sao vẫn cứ xem ta như búp bê sứ vậy.
Thân thể ta bây giờ đã khỏe mạnh lắm rồi!
Ta lườm chàng một cái, Lăng Việt chỉ cười, dịu dàng hỏi An Lạc:
"Sao vậy con?"
"Hổ Tử ca ca bắt nạt con!"
Tiểu Hắc sủa vang ra phía ngoài hàng rào, nghe tiếng sủa, ta nhìn theo, phát hiện Tiểu Hổ đang lén lút nhìn vào.
Đây là con trai nhà đồ tể Trương cách vách, là 'chó liếm' trung thành của con gái ta.
"Nó bắt nạt con chỗ nào được chứ, con không bắt nạt nó là may lắm rồi!"
Ta vẫy tay gọi Hổ Tử, ra hiệu bảo nó lại đây.
"Nương thân! Sao người lại 'khuỷu tay rẽ ra ngoài' thế này!" An Lạc ấm ức nói.
"Quan lão gia xét xử còn phải nghe lời khai của cả hai bên, một mình con nói thì không được tính. Nào, Tiểu Hổ, nói với Tô di xem, chuyện là thế nào?"
"Tô di, là, là con không tốt, chọc An Lạc giận."
Thôi được rồi, uổng công ta còn nghĩ sẽ giúp nó, mở miệng như thế này thì khác gì trực tiếp nhận sai đâu chứ.
Tiểu Hổ mong chờ nhìn An Lạc:
"An Lạc, ta sẽ không bao giờ nói Tiểu Hoa ở thôn bên đẹp hơn muội nữa. Muội mới là bé gái đẹp nhất huyện Thanh Thủy."
"Hừ. Vậy huynh hứa lần sau sẽ không bao giờ nói như thế nữa đi."
"Ta hứa!"
Ta và Lăng Việt ngẩn ngơ nhìn bọn trẻ: "..."
"Hổ Tử! Ăn cơm thôi!"
Giọng thím Vương cách vách sang sảng vang lên, khiến cả đàn chim đang đậu trên cây giật mình bay tán loạn. Hổ Tử vèo một cái chạy biến về nhà. Trong sân lại yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng gà mái trong chuồng kêu cục tác.
"Phụt!"
Ta rốt cuộc không nhịn được, bật cười thành tiếng:
"An Lạc, con thật là, làm gì có ai 'tự luyến' như con chứ? Còn 'bé gái đẹp nhất huyện Thanh Thủy', ha ha ha ha ha ha ha ha ha, cười chết ta rồi."
"Nương thân xấu!"
An Lạc đỏ bừng mặt, thẹn quá hóa giận. Lăng Việt vỗ nhẹ lên đầu con bé, giáo huấn rằng:
"Sao lại nói chuyện với nương con như thế?"
"Cha, cha lần nào cũng nói giúp nương, rốt cuộc con có phải con gái ruột của cha không vậy chứ."
"An Lạc, không phải cha đã nói với con rồi sao? Gia quy điều thứ nhất trong nhà là gì nào?"
Sự nghiêm túc bất thình lình của Lăng Việt khiến An Lạc sửng sốt, cái miệng nhỏ lầm bầm:
"Trong nhà nương xếp thứ nhất, phải lấy nương làm chủ trong mọi việc, không được cãi lại nương."
Khụ khụ, đây là gia quy đặt ra từ lúc nào vậy? Sao ta lại chẳng biết chút gì?
"Được rồi, nhớ được là tốt, rửa tay ăn cơm thôi. Hôm nay có món thịt chua ngọt con thích nhất đó."
An Lạc vừa rồi còn buồn thiu lập tức tươi tỉnh hẳn lên, trong mắt lấp lánh ánh sao, còn không quên hôn cha mình một cái.
"Cha thật tốt."
Ta ở bên cạnh đau đầu nhức óc, con gái ngốc! Cha con đây là đang 'thao túng tâm lý' con đó trời ơi!!
Con còn cười ngơ như vậy!
"Nương tử, đã chiên cá nhỏ cho nàng rồi, là cá mới vớt dưới sông lên hôm nay đấy."
Mắt ta sáng bừng lên, vội chạy tới khoác tay Lăng Việt.
"Vậy chàng có rắc bột hồi hương không?"
"Có chứ, cái đó sao mà quên được."
Hoàng hôn buông xuống, cùng với khói bếp lượn lờ và tiếng các nàng dâu gọi con cái về ăn cơm, ánh nắng chiều ấm áp rải khắp sân.
Tiểu Hắc vẫy đuôi, một lát sau, nữ chủ nhân liền bưng ra một bát cơm trộn cá nhỏ và thịt chua ngọt.
"Tiểu Hắc, ăn nhiều chút nhé, đợi mày lớn lên, gà vịt trong sân đều trông cậy vào mày bảo vệ đấy!"
"Gâu gâu!"
"Nương thân! Nương thân! Tối nay con muốn ngủ với người!"
"Không được! Con đã năm tuổi rồi, sao còn có thể ngủ cùng nương chứ?"
"Hu hu hu hu, oa oa oa oa! Nhưng Thúy Thúy lớn hơn con một tuổi vẫn ngủ cùng nương nó mà!"
Tiếng tranh cãi của hai mẹ con dần nhỏ đi, sau đó ngọn nến trong phòng bị thổi tắt.
Tiểu Hắc ăn no, cũng cuộn tròn lại ngủ.
Lại là một đêm mộng đẹp.