Chương 2

Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hả? Thế này gọi là ăn tạm bợ? Ta nhìn điểm tâm, món phụ trên bàn, tổng cộng đã mười sáu món rồi! Nhưng Đông Thanh lại làm ra vẻ như nương nương phải chịu uất ức ghê gớm lắm.
Đây chính là cuộc sống của Quý phi sao? Xa hoa thế này?
Nước dãi không tiền đồ của ta cứ thế chảy ra từ khóe miệng.
Đông Thanh tưởng ta đang tức cảnh sinh tình, hốc mắt nàng cũng lập tức đỏ hoe.
"Cô nương từ bao giờ lại phải chịu khổ sở thế này, nơi này vậy mà ngay cả một đầu bếp tinh thông ẩm thực tám hệ phái cũng không có."
Người môi giới đang quỳ dưới đất: Các người có còn phép tắc không vậy?
Dùng bữa xong, ta nhấp một ngụm trà, thoải mái nheo mắt lại.
Nha đầu do người môi giới mang đến đứng đầy sân, ước chừng hơn hai mươi người, Đông Thanh đang xem xét từng người một. Ta đối với nữ nhân không có hứng thú gì, đợi Đông Thanh chọn xong gật đầu là được.
Phần chính là các hộ viện ở phía sau.
Rất nhanh, các ứng cử viên hộ viện đã xếp thành một hàng. Lúc này ta mới có tinh thần, mở to đôi mắt vốn đang lim dim.
Ta khẽ nhích đầu ngón tay, Đông Thanh liền hiểu ý, gọi người kia tiến lên trả lời.
"Mấy tuổi rồi?"
"Mười tám."
"Từng luyện võ chưa?"
"Từ nhỏ đã bắt đầu luyện võ."
Được lắm, được lắm, nhìn cơ ngực rắn chắc này xem, cho dù mặc nhiều quần áo như vậy cũng không thể che giấu được.
Hì hì hì hì.
Ta lấy quạt tròn che khóe miệng đang sắp toét ra, không nhịn được bắt đầu tưởng tượng kịch bản về vệ sĩ tuấn tú và quả phụ lắm tiền.
Cứ như vậy, ta đã chọn sáu hộ viện có dáng dấp tốt nhất.
Nhìn mặt bọn họ, ta cũng ăn trưa ngon miệng hơn một chút.
4
Tháng tư mùa xuân, là thời điểm thích hợp nhất để thả diều.
Nhân lúc xuân quang đang đẹp, ta mang theo con diều mà Đông Thanh đặc biệt làm gấp cho ta, chuẩn bị đi đạp thanh ở nơi cách điền trang không xa.
Diều bay lên bầu trời, những thanh vàng bên trên phản chiếu ánh mặt trời, suýt chút nữa làm lóa mắt ta.
"A, cô nương, diều rơi rồi."
Ta che đôi mắt hơi đỏ hoe: "Đông Thanh à, lần sau chúng ta làm diều thì làm loại bình thường một chút là được rồi."
Nếu con diều nạm vàng này bị người khác nhặt mất, vậy thì ta lỗ to rồi...
Đông Thanh lắc đầu:
"Vậy không được, đồ cô nương dùng phải là thứ tốt nhất."
Ta ưu tư nhìn về nơi diều rơi xuống, bây giờ đi nhặt không biết có còn kịp hay không.
Nhưng chỉ ưu tư được một chốc lát, từ đằng xa đã có một bóng người chạy tới.
Ta định thần nhìn lại.
Đó chẳng phải là đội trưởng thị vệ Lăng Việt ta vừa chọn sao!
Hắn chạy đi nhặt lúc nào vậy?
"Cô nương, diều của người."
Ta nhận lấy diều, đầu ngón tay vô tình chạm vào bàn tay gân guốc của Lăng Việt.
Nhưng hắn dường như bị hoảng sợ, trực tiếp ném diều của ta đi.
"..."
"Cô nương thứ tội!"
Hắn quỳ một chân xuống đất, đầu cúi thấp.
"Thôi, ngươi đi nhặt về đi."
"Vâng."
Nhìn bóng lưng Lăng Việt, trong lòng ta đột nhiên có chút bực bội.
Dù sao ta cũng được coi là một mỹ nhân, hắn đây là coi ta như hồng thủy mãnh thú sao? Không phải chỉ chạm tay một cái thôi à!
5
Cuộc sống nhàn nhã thế này thật thoải mái.
Không cần trời chưa sáng đã phải bò dậy đi thỉnh an, muốn ngủ đến giờ nào thì ngủ, còn có thể thỉnh thoảng trêu chọc đội hộ viện.
Thật đúng là ngày tháng thần tiên, ta không nhịn được bật cười thành tiếng.
"Cô nương, cô nương!"
Giọng nói hoảng hốt của Đông Thanh từ xa vọng lại gần, ta ngồi dậy từ trên giường quý phi.
"Cô nương, Bệ hạ, Bệ hạ..."
Ta gật đầu lên xuống theo nhịp thở dốc của Đông Thanh. Vệ Kỳ Niên làm sao? Chẳng lẽ băng hà rồi?
"Bệ hạ tới rồi!"
!!!
Ta bật dậy, Đông Thanh khóc đến mức nấc cụt.
"Trong lòng Bệ hạ... nấc... rốt cuộc... rốt cuộc... nấc... vẫn có cô nương!"
Rốt cuộc Vệ Kỳ Niên này đang diễn vở kịch gì vậy?
Trong đại sảnh.
Ta và Vệ Kỳ Niên mắt to trừng mắt nhỏ.
Nhìn bộ dạng của hắn cứ như đang vi hành ra ngoài, bên người chỉ mang theo một thị vệ thân cận.
"Ặc... không biết Bệ hạ giá lâm đây là có chuyện gì?"
"Đêm qua ta mơ thấy Hoàng tổ mẫu, người mắng ta vì đã đuổi nàng ra khỏi cung, bèn tới thăm nàng một chút."
Ta gật gật đầu:
"Ồ~~ ra là vậy."
Trong phút chốc, đại sảnh lại trở nên yên tĩnh.
Đông Thanh bưng trà vừa pha lên, ta nở nụ cười, mời Vệ Kỳ Niên:
"Uống trà đi, Bệ hạ."
Đây vẫn là trà Lão Quân Mi ta mang từ trong cung ra, vốn còn định giữ lại tự mình từ từ uống. Thật là hời cho tên cẩu hoàng đế nhà ngươi.
"Nàng..."
Tay cầm chén trà của Vệ Kỳ Niên khựng lại:
"Nàng sống có quen không?"
Ta gật đầu lia lịa:
"Quen, sống rất quen."
Hắn liếc ta một cái, cười khẩy hỏi:
"Vậy sao?"
???
Không phải chứ, vị đại ca này đột nhiên phát cáu điều gì với ta vậy?
Rốt cuộc là hắn mong ta sống tốt hay không tốt đây?
6
Vệ Kỳ Niên chỉ cảm thấy mình sắp bị Tô Nhu chọc cho tức đến ngất đi rồi.
Hắn đặc biệt tới thăm nàng, còn nói thẳng thừng như vậy, nàng chỉ cần tỏ ra yếu đuối một chút là hắn đã có thể tìm một cái cớ đưa nàng về cung rồi.
Nhưng nàng lại nói mình sống rất quen!
Đây là một chút bậc thang cũng không chừa cho hắn, chẳng lẽ còn muốn hắn phải dỗ dành nàng về cung sao?
"Nếu nàng sống quen rồi, vậy thì cứ tiếp tục ở đi."