Chương 3

Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vệ Kỳ Niên vừa dứt lời đã định đứng dậy rời đi, ta vội vàng đứng lên níu tay áo hắn lại. Hắn nhướng mày, giọng điệu bất giác trở nên kiêu ngạo:
"Sao? Có gì muốn nói?"
"Hì hì."
Ta xoa xoa tay, tỏ vẻ có chút ngại ngùng.
"Bệ hạ, ta mới chuyển đến đây, bên này chẳng có gì cả, nên đã mua sắm rất nhiều đồ đạc... Thế rồi, số bạc ngài ban cho ta lúc trước, ta đã dùng gần hết rồi..."
Thấy sắc mặt Vệ Kỳ Niên ngày càng sa sầm, giọng ta cũng dần nhỏ đi.
"Hay là... ngài cho thêm chút nữa?"
Hắn khinh bỉ nhìn ta, gân xanh trên trán giật giật mấy cái.
"Bệ hạ, phủ chúng ta quả thật thiếu thốn bạc, cô nương vốn được nuông chiều từ bé, nhưng ở đây ăn mặc đều đơn sơ, người cũng gầy đi một vòng rồi..."
Đông Thanh làm tốt lắm!
Ở góc độ Vệ Kỳ Niên không nhìn thấy, ta lén giơ ngón tay cái với nàng. Đoạn, ta lại vung khăn tay bắt đầu khóc lóc:
"Bệ hạ, ta vốn nghĩ, hay là lấy chút bạc đi làm ăn buôn bán, nhưng lại lỗ vốn sạch bách... bấy giờ mới đành mặt dày xin Bệ hạ..."
"Cô nương! Là Đông Thanh vô dụng! Nếu lúc trước khi học bàn tính Đông Thanh để tâm hơn một chút, thì nay phủ chúng ta đã không đến mức thu không đủ chi!"
Vệ Kỳ Niên nhíu mày, nhìn ta và Đông Thanh kẻ xướng người họa diễn trò suốt cả buổi trời, cuối cùng mới chịu mở miệng, tức giận nói:
"Được rồi, cái đầu óc ấy của nàng cũng chẳng làm ăn buôn bán gì được đâu. Quay về, ta sẽ cho nàng thêm hai cửa tiệm ở kinh thành, nàng cứ thành thật ở đây chờ người đưa tiền tới là được rồi!"
"Đa tạ Bệ hạ!"
Ta thu lại nước mắt, cười đến rạng rỡ, lại còn nịnh nọt.
7
Lăng Việt đứng ở cửa, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Trong lòng hắn lại rối như tơ vò. Nam nhân kia là ai? Hình như vừa rồi nàng đã khóc... chóp mũi đỏ hồng, giọng nói còn khàn đi...
Tay bất giác nắm chặt, Lăng Việt cảm thấy mình sắp không kìm nén được phần tâm tư không nên có kia nữa rồi.
Chủ tử của hắn, cô nương của hắn.
Nếu xuất thân của hắn tốt hơn một chút, hắn nhất định sẽ nuông chiều nàng... đâu nỡ để nàng rơi một giọt nước mắt nào chứ.
8
Điền trang mà cẩu hoàng đế tặng không chỉ có biệt viện, trên ngọn núi phía sau còn trồng cả một rừng hải đường. Tháng Tư đến, hoa hải đường nở rộ.
Ta xách một bầu rượu, đặc biệt chạy ra ngọn núi phía sau để thưởng hoa.
Đông Thanh vừa đến đã bắt đầu bận rộn, nào trải nệm, nào bày điểm tâm. Ta nghiêng đầu nhìn Lăng Việt đang đứng thẳng tắp bên cạnh.
"Uống rượu sao có thể thiếu lạc rang, Đông Thanh, đi bảo nhà bếp làm cho ta ít lạc. Không cần cầu kỳ, chỉ cần càng nhắm rượu càng ngon là được."
"Vâng, cô nương còn muốn ăn gì nữa không?"
Ta nghiêng đầu:
"Thêm một đĩa cá nhỏ chiên giòn, nhớ rắc bột hồi hương lên."
Đuổi khéo Đông Thanh đi, ta giả vờ ngắm phong cảnh, từng chút từng chút lại gần người bên cạnh.
"Lăng Việt, gần đây ngươi có tâm sự gì à?"
Có lẽ do mặt ta ghé quá gần, hắn như bị hoảng sợ, lùi lại không đứng vững, vậy mà ngã ngửa ra sau. Còn ta thì theo phản xạ đưa tay kéo hắn, kết quả là kéo theo cả mình ngã xuống cùng.
"Cô nương..."
Dưới tay là cơ ngực... a phi, là lồng ngực ấm nóng của Lăng Việt.
Ta nằm sấp trên người hắn, mười ngón tay không kìm được mà co lại.
Ai da, dáng vẻ đỏ mặt của hắn thật sự đáng yêu cực kỳ.
"Cô nương, đừng... đừng như vậy."
"Hả, ta chỉ đang kiểm tra xem ngươi có bị thương không thôi!"
Ta vẻ mặt chính nghĩa lẫm liệt, lại lén sờ soạng vài cái.
Ừm hứm, cơ bụng tuyệt vời.
Mặt người dưới thân sắp đỏ đến nổ tung rồi.
Lăng Việt mím môi, trông sống sượng như một tiểu nương tử chịu uất ức.
Lòng ta mềm nhũn.
Thôi, không trêu hắn nữa, lát nữa hắn chạy mất thì không ai uống rượu cùng ta.
Ta lanh lẹ bò dậy, lắc bầu rượu trong tay, cười với Lăng Việt:
"Lăng Việt, uống với ta một ly đi."
Chúng ta ngồi sóng vai trên mặt đất, giống hệt học sinh tiểu học đi dã ngoại mùa xuân.
"Rượu này ấy à, gọi là Tần Hoài Xuân. Ngươi biết sông Tần Hoài không?"
"Ở phía Kim Lăng?"
"Đúng vậy, bên bờ sông Tần Hoài, mười dặm sóng sương giăng... nơi đó là một nơi cực đẹp, đợi ngươi đi qua rồi sẽ biết."
Ta cười rạng rỡ, Lăng Việt ngẩn ngơ nhìn ta, dường như bị lời ta nói làm cho sững sờ.
"Nào, cạn ly!"
Chén ngọc chạm nhau, vang lên tiếng 'đinh đang' trong trẻo.
Sóng nước trong chén, từng vòng từng vòng lan tỏa.
Một lát sau.
Lăng Việt ôm người đã say trong lòng, đáy mắt dâng lên ánh sáng nhu hòa vụn vặt, trái tim mềm đến mức không còn hình thù gì.
Nàng cười một cái, hải đường đầy núi đều phai cả sắc xuân.
Nào cần phải đến Kim Lăng ngắm mười dặm sóng sương giăng kia nữa...
9
Đêm qua có mấy kẻ đạo chích lẻn vào điền trang. May mà có Lăng Việt, nếu không thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Ta hồn vía chưa định thần ngồi trên ghế, vừa uống ngụm trà, trong đầu lại hiện lên hình ảnh mấy tên kia tứ chi đều gãy nát.
"Huệ."
"Cô nương!"
Đông Thanh vội tiến lên giúp ta vuốt ngực.
Lăng Việt đứng xa xa bên ngoài, lại cứ nhìn về phía ta.
Dù bóng đêm thâm trầm, ta vẫn thấy rõ sự lo lắng và hối hận trong mắt hắn.
Dạ dày ấm lên, tự dưng hình như không còn khó chịu như vậy nữa.
"Lăng Việt, ngươi vào đây."
Hắn chần chừ một lát, vẫn không đi vào.