5. Chương 5

Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đông Thanh đang kiểm tra quà biếu mà Phúc Lai công công vừa mang tới.
"Yến huyết, sâm Trường Bạch, táo đỏ, nhựa đào..."
Hoàng hậu thật hào phóng, vừa được ăn lại còn được mang về, khiến người ta ngại ngùng quá chừng.
"Tô tiểu thư!"
Hả? Ai gọi ta vậy? Ta vén rèm xe lên, qua cửa sổ nhỏ nhìn thấy một thiếu niên đang phi ngựa tới.
Mông tiểu tướng quân?
Hắn đi tới bên xe ta:
"Trời đã tối rồi, một cô nương như nàng trở về không an toàn, ta đưa nàng về!"
Ta ngẩng đầu nhìn mặt trời vẫn đang chói chang, rơi vào suy tư.
Nếu ta nhớ không lầm, hình như vừa rồi là tiệc trưa mà nhỉ?
"Không, không cần làm phiền đâu."
"Không phiền, nên làm mà."
Nói xong, hắn cười lộ ra hàm răng trắng bóng.
Ta nhanh chóng kéo rèm xe xuống, nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, suýt nữa thì bị chói mắt mất thôi.
Lúc Mông tiểu tướng quân đưa ta về, ta tinh ý nhìn thấy Lăng Việt đứng trong góc.
Vừa định gọi hắn, không ngờ hắn quay lưng bỏ đi mất.
Chẳng lẽ vì hôm nay không cho hắn đi theo nên giận rồi?
Trước khi ngủ, ta nằm trên giường, trong đầu toàn là bóng lưng cô đơn đáng thương của Lăng Việt. Haizzz... thật sự giận rồi sao?
Nửa đêm, bên ngoài bắt đầu đổ mưa.
Ta bị tiếng mưa làm phiền khiến ta càng không ngủ được, dứt khoát hất chăn ngồi bật dậy.
Nha hoàn trực đêm ngủ rất say, ta rón rén mở cửa, gió lạnh lùa vào cổ áo khiến ta rùng mình.
Vì chuyện lũ đạo chích trước đó, Lăng Việt đã chuyển đến sương phòng trong viện của ta ngủ.
Như vậy vừa tiện cho hắn bảo vệ ta, cũng tiện cho ta bây giờ rón rén vào phòng hắn.
Ta cẩn thận từng chút một đẩy cửa phòng hắn ra, vừa mới mở một khe hở, một thanh kiếm lóe lên hàn quang đã kề lên vai ta.
"Là ta, là ta!"
"Cô nương?!"
Lăng Việt trợn tròn mắt, hắn rất ít khi có biểu cảm sống động đến thế.
"Bên ngoài lạnh, ta có thể vào không?"
Hắn máy móc gật đầu, hơi nghiêng người tránh ra.
Ta cúi đầu nhìn thoáng qua ngạch cửa dưới chân...
"Cô nương, cẩn thận."
Lăng Việt vội ôm lấy thân thể sắp ngã của ta, ta thuận thế vòng tay qua eo hắn, cả người nhào vào lòng hắn.
Thân mình hắn cứng đờ, nhưng không đẩy ta ra.
Tiếng mưa bên ngoài dần lớn, bên tai là tiếng tim đập như sấm.
"Lăng Việt, hôm nay ngươi giận rồi đúng không?"
Ta ngẩng đầu, vẻ mặt như sắp khóc.
Hắn lập tức có chút luống cuống. Thậm chí vì sốt ruột giải thích với ta mà cắn phải lưỡi.
"Không, không phải, không có, giận cô nương..."
Đáng ghét! Hắn thật sự là đáng yêu quá mức rồi!
"Không giận thì tại sao thấy ta lại quay đầu bỏ đi?"
Khi Tô Nhu hỏi câu này, Lăng Việt cứng đờ người.
"Bởi vì..."
Lăng Việt không biết nên trả lời thế nào.
Người đưa nàng về, là Mông tiểu tướng quân nổi tiếng khắp kinh thành.
Dưới ánh hoàng hôn, bọn họ đứng cùng một chỗ, trông vô cùng xứng đôi.
Sau đó, nàng nhìn thấy mình.
Nụ cười kia vẫn rạng rỡ như lúc đầu dưới tàng hoa hải đường, rạng rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Nhưng hắn chạy trốn, bởi vì không muốn để nàng nhìn thấy dáng vẻ ghen tị đến vặn vẹo của mình.
Sẽ dọa nàng sợ...
Hắn thừa nhận sự hèn mọn của mình, rõ ràng biết mình không xứng với nàng, lại vẫn tham luyến mỗi lần nàng chạm vào, tham luyến mỗi lần nàng đến gần.
Giống như bây giờ.
Lăng Việt cười khổ.
Người trong lòng phát ra tiếng ngáy khe khẽ, Lăng Việt hơi sửng sốt, ánh mắt dần trở nên dịu dàng.
Hắn khẽ nuốt nước bọt, lúc này mới dám nhẹ giọng trả lời câu hỏi vừa rồi.
"Bởi vì ghen đó cô nương, bởi vì ta ghen đến sắp phát điên rồi..."
Lời thì thầm nhỏ bé tan trong gió, bị tiếng mưa che lấp.
Đêm nay có người ngủ say, cũng có người trắng đêm không ngủ.
Ta lại vào cung rồi.
Nhưng lần này là Vệ Kỳ Niên triệu kiến ta.
Trong Ngự thư phòng, ta ngáp ngắn ngáp dài đợi Vệ Kỳ Niên tan triều.
Trong điện yên tĩnh lạ lùng, ta lại dậy quá sớm, ngồi trên ghế cứ buồn ngủ, từ từ, trước mắt dần dần mơ hồ...
Trong màn sương mù, tiếng nước róc rách, lờ mờ có thể nhìn thấy một bóng người.
Cảnh tượng càng lúc càng gần, người nọ xoay người.
Thế mà là Lăng Việt!!!
Hắn chậm rãi đứng lên, dòng nước thuận theo làn da trần trụi chảy xuống.
"Ha ha ha ha ha... Hé hé hé hé hé...!"
"Chậc, sao ngủ một giấc còn chảy nước miếng, bẩn chết đi được."
"Này, Tô Nhu, dậy, dậy đi!"
Má bị người ta vỗ đau điếng, ta mơ màng mở mắt ra.
Gương mặt to tướng của Vệ Kỳ Niên đập vào mắt.
"..."
Thật xui xẻo.
"Nàng đúng là chỉ biết ăn rồi ngủ thôi!"
Hắn nhíu mày mắng ta, ta cụp mắt, dáng vẻ ấm ức.
"Không biết Bệ hạ triệu kiến thần nữ là có chuyện gì?"
Nhắc tới cái này, mặt Vệ Kỳ Niên lại trầm xuống, ngay cả trong mắt cũng chứa vẻ tức giận:
"Hừ, gần đây nàng và Mông Dật đi lại khá gần gũi nhỉ."
"?"
Ta cũng nào có muốn đâu, ai mà biết Mộc Tần dẫn ta đi chơi, tên Mông tiểu tướng quân kia lần nào cũng tình cờ gặp được chúng ta chứ?
"Bọn ta, cũng không thân lắm." Ta cười gượng.
Vệ Kỳ Niên nhướng mày, cất giọng âm dương quái khí "Ồ" một tiếng.
"Vậy sao? Nhưng mấy ngày trước, Mông Dật lại muốn tìm ta xin ân điển đấy."